VẾT XƯỚC TRÊN CHIẾC XE SANG VÀ Ổ BÁNH MÌ CỦA ÔNG LÃO NHẶT VE CHAI

VẾT XƯỚC TRÊN CHIẾC XE SANG VÀ Ổ BÁNH MÌ CỦA ÔNG LÃO NHẶT VE CHAI

Sài Gòn những ngày giáp Tết như một chảo lửa của cảm xúc. Người ta vội vã kiếm tiền, vội vã trở về, và vội vã… lướt qua nhau. Giữa cái nắng hanh hao của phương Nam và dòng xe kẹt cứng, lòng kiên nhẫn của con người dường như cũng bốc hơi.

Cú va chạm ngày 28 Tết

Hùng – một giám đốc kinh doanh trẻ, lái chiếc Mercedes bóng loáng len lỏi qua đường phố đông nghẹt. Anh đang trễ hẹn buổi tiệc tất niên với đối tác VIP.

“Két… rẹt!”

Một âm thanh chói tai vang lên. Từ trong ngõ hẻm, một chiếc xe đẩy ve chai cồng kềnh bất ngờ lao ra, cọ sầm vào hông xe của Hùng. Một vệt xước dài ngoằng hiện lên trên lớp sơn đen tuyền.

Hùng bung cửa lao xuống, mặt đỏ gay: “Ông đi đứng kiểu gì vậy? Mù à? Xe này ông bán cả nhà ông đi cũng không đền nổi đâu!”

Người gây ra tai họa là một ông lão gầy gò, quần áo lấm lem dầu mỡ, khuôn mặt khắc khổ rúm ró vì sợ hãi. Ông lắp bắp: “Tôi… tôi xin lỗi cậu. Xe nặng quá tôi hãm không kịp… Cậu tha cho tôi…”

“Tha là tha thế nào?” Hùng quát lớn giữa đám đông đang hiếu kỳ. “Đưa hết tiền đây xem nào!”

Ông lão run rẩy móc từ túi áo ngực ra một nắm tiền lẻ nhàu nhĩ. Những tờ 1 ngàn, 2 ngàn, vài tờ 10 ngàn dính đầy mồ hôi và bụi bẩn. Tổng cộng chưa đến 50 ngàn đồng.

Hùng giật phắt lấy nắm tiền, ném cái nhìn khinh bỉ: “Cả ngày làm được có nhiêu đây mà cũng đòi ra đường gây họa. Biến đi cho khuất mắt tôi!” Anh lên xe, rồ ga phóng đi, bỏ lại ông lão đứng chết lặng giữa nắng bụi, tay vẫn còn run run, mắt rưng rưng nhìn theo nắm tiền cơm trưa vừa mất.

Bữa tiệc của những ông hoàng

30 phút sau, Hùng có mặt tại một nhà hàng 5 sao ven sông Sài Gòn. Trong tiếng nhạc Jazz du dương và ly rượu vang sóng sánh, anh kể lại chuyện vừa rồi như một trò cười: “Xui tận mạng, bị một lão ăn mày quẹt xe. Lấy được mớ tiền lẻ chả bõ dính răng, nhưng ghét cái thái độ nên phải dằn mặt cho chừa.”

Bữa tiệc kết thúc, hóa đơn lên đến gần chục triệu. Hùng rút ví, kẹp tờ 500 ngàn mới cứng vào bìa da đưa cho cậu phục vụ: “Tiền thối giữ lấy mà uống cà phê, phục vụ tốt lắm em trai.”

Cậu phục vụ cúi rạp người cảm ơn rối rít. Hùng mỉm cười thỏa mãn. 500 ngàn đó, anh cho đi nhẹ tựa lông hồng để đổi lấy một cái cúi đầu trọng vọng. Còn 50 ngàn cướp của ông lão kia, anh lấy đi bằng sự giận dữ để đổi lấy sự hả hê.

Sự cố lúc nửa đêm và bài học từ người “kẻ thù”

Đêm đó, trên đường về, Hùng lái xe vào đoạn đường vắng ở khu ngoại ô. Bất ngờ, lốp xe nổ cái “bụp”. Chiếc xe loạng choạng rồi đứng khựng lại.

Đêm 28 Tết, đường vắng tanh, không một bóng người. Điện thoại hết pin sập nguồn. Hùng bất lực đứng dựa vào chiếc xe sang trọng nhưng giờ đây chẳng khác nào đống sắt vụn vô dụng. Xung quanh tối om, tiếng gió rít lạnh lẽo khiến anh rùng mình. Nỗi sợ bị cướp giật bắt đầu xâm chiếm.

Bỗng nhiên, ánh đèn pin loang loáng từ xa tiến lại. Hùng thót tim, vớ lấy cái cờ-lê phòng thân.

Người đó đến gần. Là một chiếc xe đẩy ve chai. Là ông lão lúc chiều!

Ông lão nheo mắt nhìn, rồi nhận ra Hùng. Hùng cứng người, nghĩ thầm: “Thôi xong, oan gia ngõ hẹp, phen này lão trả thù mình chết chắc.”

Nhưng không. Ông lão dựng xe, soi đèn vào cái lốp rách bươm, tặc lưỡi: “Nổ lốp rồi cậu ơi. Đêm hôm thế này nguy hiểm lắm.” Rồi ông lúi húi lôi từ bao tải ra một cái bơm tay cũ kỹ và bộ đồ nghề thô sơ: “Tôi hay nhặt đinh vít nên có mang đồ theo. Cậu có lốp dự phòng không? Tôi thay giúp cho, tay chân cậu thư sinh thế kia làm không nổi đâu.”

Hùng chết lặng. Suốt 30 phút sau đó, dưới ánh đèn đường hiu hắt, ông lão hì hục tháo ốc, kích xe, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo rách. Xong xuôi, ông quệt mồ hôi trán, cười hiền: “Xong rồi đấy cậu. Về cẩn thận nhé, Tết nhất đến nơi rồi.”

Hùng luống cuống, lục ví định rút tờ 500 ngàn ra tạ ơn. Nhưng ông lão xua tay, rồi bất ngờ móc từ túi ra một gói giấy nhỏ, đưa cho Hùng: “Lúc chiều cậu đi vội, tôi thấy cậu làm rơi cái này ở chỗ va xe. Tôi tính đạp xe theo trả mà không kịp.”

Hùng mở ra. Đó là cái khuy măng sét (cufflinks) bằng vàng đính đá quý bị tuột ra lúc anh vung tay quát tháo – món quà kỷ niệm của vợ anh. Ông lão tiếp lời, giọng ngập ngừng: “Với lại… lúc chiều cậu lấy hết tiền, tôi… tôi đói quá nên có lượm lại ổ bánh mì người ta ăn dở treo ở xe cậu. Tôi xin lỗi…”

Hùng nghe như có ai bóp nghẹt trái tim mình. Anh nhìn chiếc xe sang trọng, nhìn bộ vest đắt tiền, rồi nhìn xuống bàn tay đen đúa, chai sần của ông lão. Anh đã cướp đi bát cơm của ông, sỉ nhục ông. Còn ông, trả lại anh sự an toàn, trả lại anh món đồ quý giá, và chỉ dám “xin lỗi” vì đã ăn một ổ bánh mì thừa.

Hùng oà khóc nức nở giữa đêm vắng, tiếng khóc của một đứa trẻ lạc lối vừa tìm thấy đường về.


NGẪM LẼ SỐNG

Có những bài học trường đời không dạy ta trong những tòa cao ốc, mà dạy ta ngay bên lề đường bụi bặm.

  1. Vị thế và Nhân cách: Đừng bao giờ dùng vị thế cao sang của mình để chà đạp lên nhân phẩm của người khốn khó. Bởi khi trút bỏ bộ vest, rời khỏi chiếc xe sang, trước sự khắc nghiệt của số phận (như đêm tối, tai nạn), tất cả chúng ta đều nhỏ bé như nhau. Lúc ấy, thứ cứu rỗi ta không phải là tiền, mà là tình người.
  2. Sự hào phóng dối lừa: Chúng ta thường hào phóng với người không cần tiền của ta (để mua sĩ diện), nhưng lại tàn nhẫn với người đang tuyệt vọng vì từng đồng lẻ (để thỏa mãn cái tôi). Thượng Đế trao cho bạn sự dư dả không phải để bạn trịch thượng, mà để bạn san sẻ.
  3. Lòng tự trọng của người nghèo: Đừng nghĩ nghèo là hèn. Ông lão ve chai trong câu chuyện có thể nghèo tiền bạc, nhưng ông giàu lòng tự trọng và sự lương thiện hơn ngàn lần kẻ giàu sang mà tâm hồn rách nát.

Tết này, nếu có va quẹt nhẹ trên đường, hay mua một chậu hoa, một món hàng từ những đôi tay chai sần… xin hãy chậm lại một chút. Hãy bớt đi một lời cay nghiệt, thêm một chút bao dung. Bởi sự tử tế bạn trao đi, có thể chính là phước lành cứu rỗi bạn vào một ngày giông bão nào đó.

Tết này, hãy hứa với nhau: Bớt một tiếng còi xe, thêm một nụ cười, và đừng mặc cả quá gắt gao với những gánh hàng rong. Nếu đồng ý, hãy thả tim và Share bài viết này nhé!

👉 Nếu câu chuyện này khiến bạn suy nghĩ, hãy chia sẻ để lòng tử tế được lan xa.

👉 Để lại bình luận: Với bạn, điều gì đáng giá hơn – một vết xước hay một bữa ăn?

#SaiGonNgayTet #BaiHocXuThe #TinhNguoi #GiauNgheo #ChiaKhoaNet #StoryTelling

Chìa Khóa TMC

Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *