Viết Nỗi Đau Lên Cát, Khắc Ân Tình Lên Đá – Nghệ Thuật Buông Bỏ Để Chữa Lành
Trong hành trình dài rộng của kiếp nhân sinh, mỗi chúng ta đều là những lữ khách đang băng qua một sa mạc của riêng mình. Có những đoạn đường trải đầy hoa hồng, nhưng cũng không ít lối đi bỏng rát cát nóng và bão giông. Trên chuyến đi ấy, ta không đơn độc. Ta có gia đình, có những người bạn đồng hành, có những người sẵn sàng chìa tay ra khi ta vấp ngã.
Thế nhưng, cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm. Sẽ có những lúc sự mệt mỏi, những áp lực vô hình hay những hiểu lầm không đáng có làm rạn nứt những mối quan hệ tưởng chừng như bền chặt nhất.
Có một câu chuyện ngụ ngôn Ả Rập cổ xưa từng kể về hai người bạn thân cùng nhau đi qua sa mạc. Trong cơn đói khát và mệt mỏi cùng cực, họ đã cãi vã. Mất kiểm soát, một người đã tát vào mặt người kia. Người bị tát không nói một lời, chỉ lặng lẽ dùng một cành khô viết lên cát: “Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi.”
Khi đến một ốc đảo, người bị tát không may sa chân vào vũng lầy và tưởng chừng như đã bị nuốt chửng. Ngay lập tức, người bạn kia đã lao ra, bất chấp hiểm nguy để kéo anh lên. Khi đã an toàn, người được cứu liền lấy một hòn đá và kiên nhẫn khắc lên đó: “Ngày hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã cứu mạng tôi.”
Khi được hỏi lý do cho hai hành động trái ngược ấy, anh mỉm cười đáp: “Khi ai đó làm ta tổn thương, ta nên viết nó lên cát — để gió của sự tha thứ có thể thổi qua và xóa sạch. Nhưng khi ai đó làm điều tốt cho ta, ta phải khắc nó lên đá — để không có cơn gió nào có thể xóa đi lòng biết ơn ấy.”
Ngẫm Lẽ Sống
Bản tính tự nhiên của con người thường đẩy chúng ta đi theo một chiều hướng ngược lại với câu chuyện trên. Chúng ta rất dễ khắc sâu những tổn thương, những lời mỉa mai, hay một lần bị phản bội vào tận đáy lòng – như khắc lên những tảng đá vững chãi nhất. Còn những ân tình, những sự hy sinh thầm lặng của mẹ cha, sự giúp đỡ của bạn bè hay một cử chỉ tử tế của người lạ, ta lại dễ dàng viết chúng lên cát, để rồi những cơn gió của sự bận rộn, vô tâm và sự hiền nhiên thổi bay đi mất.
Bạn thân mến, ôm giữ một vết thương lòng cũng giống như việc bạn tự tay cầm một hòn than nóng rực với ý định ném vào người khác; người bị bỏng đầu tiên và đau đớn nhất chính là bản thân bạn.
Sự tha thứ không phải là một món quà ta ban phát cho người đã làm tổn thương mình, mà là đặc ân ta tự dành cho chính tâm hồn mình. Khi bạn chọn tha thứ, bạn đang mở toang cánh cửa ngục tù do chính sự oán giận lập ra. Bạn cho phép ngọn gió của tình yêu thương và sự bao dung thổi đi những hạt cát của nỗi đau. Không ai trên đời này là hoàn hảo, và chính chúng ta cũng đã từng, dù vô tình hay hữu ý, làm tổn thương một ai đó.
Ngược lại, lòng biết ơn chính là mỏ neo giữ cho con thuyền tâm hồn ta không bị chòng chành giữa sóng gió cuộc đời. Những ân tình ta nhận được trong đời không tự nhiên mà có; đó là những món quà vô giá mà Thượng Đế đã khéo léo gửi gắm qua đôi bàn tay của những người xung quanh. Khắc ghi ân tình không chỉ là để trả ơn, mà là để nhắc nhở bản thân rằng ta đã từng được yêu thương nhiều đến thế nào.
Ngày hôm nay, hãy thử nhìn lại “tảng đá” và “bãi cát” trong tâm hồn mình. Có bao nhiêu vết xước tổn thương bạn cần để gió cuốn đi? Và có bao nhiêu ân tình bạn đã quên chưa khắc lại?
Hãy chọn sống một cuộc đời nhẹ nhàng, buông bỏ những muộn phiền để trái tim có đủ chỗ chứa đựng những điều tốt đẹp. Bởi lẽ, chặng đường phía trước còn rất dài, và hành trang duy nhất ta nên mang theo, chỉ nên là tình yêu thương và lòng biết ơn.
Hành trình chữa lành bắt đầu từ một sự thấu hiểu nhỏ bé. Đọc thêm hàng ngàn bài viết về lẽ sống, tình yêu thương và sự tích cực mỗi ngày tại [chiakhoa.net]. Nếu thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này đến những người thân yêu của bạn.
Chìa Khóa TMC
