KHI BẠN CHỌN NHÌN THẤY HỒNG ÂN GIỮA NHỮNG MẤT MÁT
Cuộc sống không phải lúc nào cũng là những thảm hoa hồng êm ái. Sẽ có những ngày giông bão ập đến, những rủi ro bất ngờ rơi xuống, hay những mất mát khiến ta hoang mang tột độ. Trong những khoảnh khắc đen tối ấy, phản ứng tự nhiên nhất của con người là oán trách: “Tại sao lại là tôi? Tại sao Chúa lại để chuyện tồi tệ này xảy ra?”.
Thế nhưng, có những tâm hồn vĩ đại đã tìm thấy chiếc “chìa khóa” để mở ra cánh cửa bình an ngay giữa cơn giông bão. Câu chuyện về cuốn nhật ký giấu kín của một vị học giả cách đây hơn 300 năm là một minh chứng tuyệt đẹp cho điều đó.
Cuốn nhật ký trong đêm bị cướp
(Nguồn câu chuyện: Trích từ cuốn tiểu sử “An Account of the Life and Death of Mr. Matthew Henry” do William Tong ghi chép, xuất bản năm 1716).
Matthew Henry (1662–1714) là một mục sư người Anh và là một học giả Kinh Thánh lỗi lạc, người đã để lại cho hậu thế bộ chú giải Kinh Thánh đồ sộ. Vào một buổi tối nọ, trên đường cưỡi ngựa trở về nhà sau một chuyến đi thuyết giảng miệt mài, ông bất ngờ bị một toán đạo tặc chặn đường. Bọn cướp hung tợn đã đe dọa, lục soát và lấy đi chiếc ví đựng toàn bộ số tiền mà ông mang theo trong người.
Trở về nhà trong đêm tối, trải qua một cú sốc kinh hoàng đe dọa đến cả tính mạng, vị mục sư vẫn giữ một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Việc đầu tiên ông làm khi vào phòng là thắp sáng ngọn đèn cầy, cẩn thận mở cuốn sổ nhật ký cá nhân ra. Không một lời than vãn. Không một câu rủa xả. Dưới ánh đèn hiu hắt, ngòi bút của ông nắn nót ghi lại những dòng này:
“Hãy để cho lòng ta cảm tạ ơn Thượng Đế. Thứ nhất, bởi vì cho đến tận bây giờ ta mới bị ăn cướp; trong suốt bao nhiêu năm qua, ta chưa bao giờ bị bọn cướp đón đường cả. Thứ nhì, bởi vì mặc dầu bọn chúng cướp chiếc ví tiền, nhưng chúng đã không cướp mất mạng sống của ta. Thứ ba, bởi vì mặc dầu chúng cướp sạch những gì ta có trên người lúc đó, nhưng tạ ơn Chúa, số tài sản ấy cũng chẳng đáng giá là bao. Thứ tư, ta là người bị cướp, chứ ta không phải là kẻ đi ăn cướp.”
Ngẫm Lẽ Sống: Lời Tạ Ơn Chữa Lành Mọi Vết Thương
Gấp lại trang nhật ký của người xưa, lòng ta chợt chùng xuống và một khoảng lặng khẽ mở ra trong tâm hồn. Lời tạ ơn ấy sâu thẳm quá, và cũng “ngược đời” quá!
Chúng ta thường chỉ nhớ đến Chúa và nói lời tạ ơn khi nhận được những món quà rực rỡ: một công việc tốt, một sức khỏe dồi dào, một gia đình êm ấm. Nhưng tạ ơn Thiên Chúa ngay cả khi bị tước đoạt, bị ức hiếp, bị đẩy vào hoàn cảnh trớ trêu – đó là cảnh giới cao nhất của đức tin và sự chữa lành.
Sự chữa lành thực sự không đến từ việc chúng ta né tránh được mọi khổ đau, mà đến từ góc nhìn của chúng ta trước nỗi đau ấy. Matthew Henry không chối bỏ việc mình bị cướp. Ông đối diện với sự thật tồi tệ đó, nhưng thay vì để bóng tối của sự oán hận nuốt chửng, ông dùng lăng kính của lòng biết ơn để gạn lọc ra những tia sáng của ân sủng.
Ông tạ ơn vì sự bình an suốt bao năm qua mà ông vốn coi là điều hiển nhiên (Thứ nhất). Ông tạ ơn vì vẫn còn giữ được hơi thở, mạng sống – món quà quý giá nhất mà Chúa ban tặng (Thứ hai và Thứ ba).
Và đặc biệt nhất, lý do thứ tư chạm đến tận cùng sâu thẳm của nhân phẩm: “Ta là người bị cướp, chứ ta không phải là kẻ đi ăn cướp”. Thà chịu thiệt thòi về của cải vật chất, thà làm nạn nhân mang trên mình vết thương, còn hơn là để ma quỷ cám dỗ mà đánh mất lương tri, trở thành kẻ làm điều ác. Đó chẳng phải là hồng ân lớn lao nhất sao? Chúa đã gìn giữ cho ông một tâm hồn trong sạch, một đôi tay không nhúng chàm và một trái tim trọn vẹn thiện lương.
Trong hành trình làm người, sẽ có những lúc ta bị “cướp” đi một điều gì đó: một cơ hội, một số tiền, một mối quan hệ, hay thậm chí là niềm tin vào người khác. Những lúc trái tim rỉ máu vì tổn thương, xin hãy nhớ đến trang nhật ký của Matthew Henry. Xin Chúa ban cho ta đủ tĩnh lặng để nhận ra: dẫu có mất mát bao nhiêu, ta vẫn đang được bao bọc trong vòng tay tạ ơn.
Bởi vì khi ta chọn cách biết ơn, oán hận sẽ tự động lùi bước. Khi ta thầm thĩ cất tiếng: “Tạ ơn Chúa vì con vẫn là một người thiện lương, không cướp đi niềm vui và bình an của bất kỳ ai”, đó là lúc chiếc chìa khóa chữa lành đã được vặn mở, giải thoát linh hồn ta bay lên khỏi những tăm tối của cuộc đời.
Chìa Khóa TMC
Bạn đã bao giờ tìm thấy một ‘hồng ân’ nào được giấu dưới lớp vỏ bọc của những mất mát chưa? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn dưới phần bình luận nhé.
