Sức mạnh Kinh Lạy Cha | Câu chuyện bạn chưa từng nghe
“Tiếng gọi Cha giữa hai thế giới”
Dưới đây là phiên bản kể lại, kết nối hai mẩu chuyện rời rạc thành một dòng chảy cảm xúc liền mạch.
1. Nỗi khao khát của người không có Đạo
Vào một buổi chiều ảm đạm tại London, Eleanor – cô con gái út tài hoa của triết gia Karl Marx – ngồi bên lò sưởi trò chuyện cùng người bạn tâm giao từ thuở ấu thơ. Không khí trầm lắng khiến những tâm sự sâu kín nhất có dịp được bộc bạch.
Eleanor, người phụ nữ lớn lên giữa những chồng sách triết học khô khan và tư tưởng vô thần, bất chợt nhìn vào ngọn lửa và thú nhận: “Cậu biết không, từ nhỏ tôi đã lớn lên mà không biết đến khái niệm Thượng Đế. Tôi không có một đức tin tôn giáo nào, và thú thật, tôi cũng chẳng cảm nhận được sự hiện diện của một đấng vô hình nào cả.”
Người bạn gật đầu thấu hiểu, bởi đó là điều ai cũng biết về gia đình Marx. Nhưng Eleanor bỗng quay sang, ánh mắt ánh lên một nỗi niềm khắc khoải lạ lùng: “Thế nhưng… có một ngày, tôi tình cờ đọc được một đoạn kinh ngắn của người Kitô giáo. Và từ khoảnh khắc đó, tôi luôn thầm ước ao: Giá như những lời kinh ấy là sự thật.”
Người bạn ngạc nhiên tột độ: “Kinh gì mà có thể lay động được lý trí sắc bén của cậu thế?”
Thay vì trả lời, Eleanor nhắm mắt lại, hít một hơi sâu như để tìm lại sự bình yên, rồi chậm rãi đọc bằng tiếng Đức – thứ tiếng mẹ đẻ của cha cô:
“Vater unser im Himmel…” (Lạy Cha chúng con ở trên trời…)
Đối với cô, đó không chỉ là lời kinh, mà là tiếng gọi vọng về một người Cha vĩnh cửu, một nơi nương tựa mà triết học không thể mang lại.
2. Giọt nước mắt của người con bé mọn
Ở một nơi khác, trong một ngôi làng hẻo lánh, vị Giám mục uy nghi đang đi kinh lý giáo phận. Ngài nghe danh tiếng về một bà lão nông dân nghèo khổ, không biết chữ nhưng lại có đời sống đạo đức thánh thiện lạ thường.
Bước vào túp lều đơn sơ, vị Giám mục ân cần hỏi: “Bà cụ thân mến, mọi người nói bà rất đạo đức. Vậy bà thường đọc sách thiêng liêng nào để nuôi dưỡng tâm hồn?”
Bà cụ cúi đầu, tay vân vê tà áo cũ kỹ: “Thưa Đức Cha, con phận hèn không biết chữ, nên chẳng đọc được sách nào cả.”
Vị Giám mục ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười khích lệ: “Không sao, vậy chắc hẳn bà cầu nguyện nhiều lắm? Bà thường đọc những kinh gì?”
Bà cụ ngước lên, đôi mắt sáng trong thật thà thưa: “Thưa, con chỉ biết lần chuỗi Mân Côi. Mỗi ngày con định tâm đọc mười lần, nhưng… thú thật với Đức Cha, hiếm khi nào con đọc trọn vẹn được một chuỗi.”
Vị Giám mục chau mày khó hiểu: “Tại sao vậy? Có việc gì làm bà xao lãng sao?”
Bà cụ lắc đầu quầy quậy, giọng run run xúc động: “Dạ không phải. Mà là vì mỗi khi con bắt đầu đọc: ‘Lạy Cha chúng con…’, con bỗng khựng lại. Con không thể hiểu nổi, tại sao một Thiên Chúa cao cả, quyền năng vô cùng tận, lại có thể tốt lành đến mức cho phép một bà già quê mùa, hèn mọn như con được gọi Ngài là Cha.”
Nước mắt bà cụ lăn dài trên gò má nhăn nheo: “Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim con đã vỡ òa vì hạnh phúc và tủi thân. Con cứ khóc mãi vì tình yêu ấy, và chẳng thể nào đọc tiếp được nữa…”
Vị Giám mục lặng người đi. Ngài nắm lấy đôi bàn tay chai sần của bà cụ, cúi đầu kính cẩn như đứng trước một vị thánh: “Bà ơi, sự xúc động đó của bà giá trị hơn tất cả những lời kinh sách uyên bác của chúng tôi cộng lại. Bà hãy cứ cầu nguyện như thế, vì đó là lời cầu nguyện đẹp lòng Chúa nhất.”
Từ thói quen đến sự rung cảm
Tục ngữ Việt Nam có câu: “Gần chùa gọi Bụt bằng anh”.
Đó là quy luật đáng sợ của sự quen thuộc. Những điều kỳ vĩ nhất, khi trở thành thói quen hàng ngày, thường bị chúng ta hạ thấp giá trị. Chúng ta đọc “Lạy Cha” hàng trăm lần mỗi ngày như một cái máy, trơn tuột và vô hồn.
Hai câu chuyện trên là hai thái cực để thức tỉnh chúng ta:
- Một người ở ngoài (như con gái Marx) khao khát được gọi tiếng “Cha” nhưng không có đức tin.
- Một người ở trong (như bà lão) có đức tin và run rẩy hạnh phúc mỗi khi được gọi tiếng “Cha”.
Ước gì mỗi khi đôi môi chúng ta mấp máy hai tiếng “Lạy Cha”, tâm hồn chúng ta cũng tìm lại được sự rung cảm nguyên sơ ấy. Đó không phải là một công thức, đó là đặc ân được làm con của Đấng Tối Cao.
Lời Nguyện: Đặc Ân Được Gọi Tiếng “Cha”
Lạy Cha,
Giữa vũ trụ mênh mông và vĩnh cửu này, con là gì nếu không phải là một hạt bụi nhỏ nhoi? Thế mà, Ngài đã không để con chìm vào hư vô. Ngài đã cúi xuống, thổi hơi sự sống và cho phép con – một tạo vật hèn mọn – được gọi Đấng Tối Cao là Cha.
Tạ ơn Cha vì đặc ân quá đỗi lớn lao này, một đặc ân mà nhiều khi lý trí con không dám tin, còn trái tim con lại hững hờ đón nhận.
Cha ơi, xin tha thứ cho con. Bởi đã bao lần con đọc kinh Lạy Cha như một thói quen vô hồn. Con đã để cho sự quen thuộc làm chai sạn những rung cảm thiêng liêng. Con gọi tên Cha trên môi, nhưng lòng con lại để ở những lo toan vụn vặt. Con bước vào nhà Cha như một người khách lạ, chứ không phải với tâm tình của một người con về bên nguồn cội yêu thương.
Hôm nay, xin hãy đánh thức trái tim đang ngủ quên của con. Xin cho con, dù chỉ một lần, cảm nhận được sự run rẩy hạnh phúc như bà cụ già đơn sơ kia, để con biết rằng được làm con của Cha là phép lạ lớn nhất cuộc đời mình.
Xin biến đổi mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập trái tim con thành lời tạ ơn không ngơi nghỉ. Để dù khi bình an hay lúc bão tố, dù khi con xứng đáng hay lúc con lỗi lầm, Con vẫn luôn tìm thấy sức mạnh và niềm an ủi tột cùng trong hai tiếng ngọt ngào: Abba – Cha ơi!
Amen.
👉 Lưu lại bài viết này để đọc mỗi khi bạn cảm thấy khô khan trong đời sống đức tin.
🔁 Nếu bài viết chạm đến bạn, hãy chia sẻ để ai đó cũng được an ủi.
📩 Theo dõi chiakhoa.net để tiếp tục nhận những bài viết Suy tư – chữa lành – thức tỉnh.
Chìa Khóa Paul TMC
#KinhLayCha #LoiCauNguyen #SuyNiem #CongGiao #DucTin #GieoMamTinYeu #BaiGiangHay
