TIẾNG GỌI GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Chúa Nhật III Thường Niên – Năm A (Is 8,23b–9,3 | 1 Cr 1,10-13.17 | Mt 4,12–23)
Có một nỗi sợ rất âm thầm nơi người trẻ hôm nay – không ồn ào, không dễ gọi tên: 👉 sợ mình sống cả một đời mà không để lại ánh sáng nào cho ai.
Giữa lịch học dày đặc, áp lực cơm áo, những dòng tin tức tiêu cực, và một thế giới chạy nhanh đến mức không kịp thở, câu hỏi âm ỉ trong lòng nhiều người trẻ là: “Mình đang sống cho điều gì?”
Chúa Nhật III Thường Niên vang lên như một lời đánh thức:
Giữa đời thường tưởng như tầm thường ấy, Thiên Chúa vẫn đang gọi.
Galilê – nơi ánh sáng bắt đầu từ chỗ không ai ngờ
Ngôn sứ Isaia đã nói một câu rất lạ:
“Dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng.” (Is 9,1)
Ánh sáng của Thiên Chúa không xuất hiện ở nơi được xem là “đẹp”, “chuẩn”, “đạo đức”, mà ở Galilê – vùng đất bị coi thường, pha tạp, bị đánh giá thấp.
Galilê hôm nay chính là:
- những khu trọ công nhân,
- giảng đường nơi sinh viên hoang mang về tương lai,
- những gia đình chật vật mưu sinh,
- những người trẻ sống đạo nhưng mệt mỏi, nguội lạnh.
👉 Và chính ở đó, Chúa bắt đầu.
Không phải vì nơi ấy xứng đáng hơn, mà vì nơi ấy cần ánh sáng hơn.
Một câu chuyện thật: “Ánh sáng trong ca trực đêm”
Năm 2021, trong đợt cao điểm dịch COVID-19 tại Việt Nam, báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên có đăng câu chuyện về một nữ điều dưỡng trẻ tại Bệnh viện dã chiến TP.HCM. (Nguồn: Tuổi Trẻ Online, tháng 9/2021)
Cô không phải bác sĩ nổi tiếng. Không có phát minh lớn. Chỉ là một điều dưỡng trực đêm.
Có những ca trực kéo dài hơn 12 tiếng, mặc đồ bảo hộ kín mít, mồ hôi ướt đẫm, chứng kiến bệnh nhân ra đi trong cô độc. Có lúc cô mệt đến mức ngồi khóc một mình trong phòng nghỉ, vì không chịu nổi áp lực tinh thần.
Một lần, cô kể:
“Có một cụ già nắm tay em, nói rất khẽ: ‘Con ơi, có con ở đây, bác đỡ sợ.’”
Cô không giảng đạo. Không nói về Chúa. Không làm điều gì “vĩ đại”.
👉 Nhưng sự hiện diện của cô đã trở thành ánh sáng trong khoảnh khắc tối nhất của một con người.
Cô từng chia sẻ:
“Em không biết mình giúp được bao nhiêu người, chỉ biết nếu hôm đó em không có mặt, có thể họ đã ra đi trong sợ hãi.”
Đó chính là môn đệ thừa sai giữa đời thường. Không bằng lời rao giảng, mà bằng đời sống hiến dâng âm thầm.
“Hãy theo Thầy” – lời gọi giữa mẻ lưới đời ta
Tin Mừng hôm nay kể: Chúa gọi các môn đệ khi họ đang thả lưới, vá lưới, lo sinh kế.
Không ai trong số họ “chuẩn bị tinh thần”. Không ai đang tìm Chúa.
👉 Chúa đi tìm họ. Và lời gọi ấy vẫn vang lên hôm nay, giữa:
- ca làm thêm,
- deadline,
- áp lực gia đình,
- những lo toan rất thật của người trẻ Việt Nam.
Theo Chúa không phải là rời bỏ cuộc sống, mà là sống cuộc sống ấy với một trái tim được thắp sáng.
Năm Mục vụ 2026 nhắc nhở rất rõ: 👉 “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai.”
Không đợi đến khi “rảnh hơn”. Không đợi đến khi “đạo đức hơn”. Mà ngay bây giờ, ngay nơi bạn đang sống.
Ánh sáng không phô trương, nhưng làm người khác bớt sợ
Chúa Giêsu sau này sẽ nói:
“Anh em là ánh sáng thế gian.” (Mt 5,14)
Ngài không nói: “Anh em hãy cố gắng trở thành ánh sáng.” Ngài nói: “Anh em là ánh sáng.”
Ánh sáng Kitô hữu:
- không cần rực rỡ,
- không cần đứng trên cao,
- chỉ cần làm cho người khác bớt tối, bớt sợ, bớt cô đơn.
Một lời tử tế. Một lựa chọn trung thực. Một lần không quay lưng trước nỗi đau người khác.
👉 Đó là cách Tin Mừng lan tỏa mạnh nhất.
Thánh Phaolô: ánh sáng không chia rẽ
Thánh Phaolô cảnh báo cộng đoàn Côrintô:
“Anh em chia rẽ… tôi thuộc về người này, tôi thuộc về người kia.”
Ánh sáng không tạo bóng tối mới. Ánh sáng không dựng phe nhóm.
Trong một xã hội nhiều chia rẽ, người Kitô hữu được mời gọi trở thành:
- người hàn gắn,
- người xây cầu,
- người dám sống Thập Giá thay vì tranh hơn thua.
Chúa không gọi bạn rời khỏi đời thường – Ngài gọi bạn thắp sáng đời thường
Có thể bạn không thay đổi được cả thế giới. Nhưng bạn có thể thay đổi bầu khí nơi bạn sống.
Có thể bạn không giảng cho hàng ngàn người. Nhưng bạn có thể là ánh sáng cho một người đang ở cạnh bạn.
Và rất có thể,
👉 chính nơi bạn nghĩ là tầm thường nhất, Chúa đang đặt để sứ mạng của bạn.
🌿 CẦU NGUYỆN 🌿
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã không chọn nơi cao sang để bắt đầu,
nhưng chọn Galilê – nơi tối tăm và bị lãng quên.
Hôm nay, Chúa cũng đang bước vào Galilê của đời con:
những mệt mỏi con không dám nói,
những hoang mang con giấu trong lòng,
những ngày con sống mà không còn thấy ý nghĩa.
Lạy Chúa,
nhiều khi con muốn làm ánh sáng,
nhưng chính con lại đang sợ bóng tối của mình.
Con sợ mình nhỏ bé,
sợ mình không đủ tốt,
sợ đời con chẳng có gì đáng kể.
Xin cho con hiểu rằng:
Chúa không cần con rực rỡ,
Chúa chỉ cần con ở lại và yêu thương.
Xin cho con dám nghe tiếng gọi của Chúa
giữa ca làm, giữa bổn phận, giữa đời rất thật của con.
Xin cho con biết thắp lên một ánh sáng nhỏ
bằng sự trung thực,
bằng lòng tử tế,
bằng một trái tim không quay lưng trước nỗi đau người khác.
Lạy Chúa,
xin đừng để con sống một đời vô cảm,
xin đừng để con giữ đức tin như một thói quen.
Xin cho con trở thành môn đệ thừa sai,
để ở đâu có con,
ở đó có thêm hy vọng,
có thêm niềm tin,
và có thêm một chút ánh sáng của Chúa.
Amen.
👉 Bạn đang nghe thấy tiếng gọi nào giữa đời sống hôm nay? Hãy để lại một dòng chia sẻ ở phần bình luận.
🔁 Nếu bài viết chạm đến bạn, hãy chia sẻ để ai đó cũng được an ủi.
📩 Theo dõi chiakhoa.net để tiếp tục nhận những bài viết Suy tư – chữa lành – thức tỉnh.
Chìa Khóa Paul TMC
#chiakhoa #hatgiongtamhon #chualanh #lesong #songdep #truyencamhung #anhsangthegian #mondethuasai2026 #spirituality #TiengGoiGiuaDoiThuong #ChuaNhatIIIThuongNien #AnhSangTheGian #MonDeThuaSai #NguoiTreCongGiao
