CHIẾC CHÌA KHÓA TÌNH THÂN

CHIẾC CHÌA KHÓA TÌNH THÂN

CHIẾC CHÌA KHÓA TÌNH THÂN: ĐƯA BA ĐI ĂN VÀ NỖI NGHẸN NGÀO MUỘN MÀNG

Trong guồng quay hối hả của cuộc đời, chúng ta thường mải mê chinh phục những đỉnh cao mới, những món ăn lạ vị, những điểm đến xa xôi. Để rồi một ngày, ta chợt nhận ra mình đã vô tình để cha mẹ lại phía sau, trong một thế giới cũ kỹ và đầy sự hy sinh. Câu chuyện dưới đây là một “chiếc chìa khóa” mở ra cánh cửa trắc ẩn, giúp chúng ta nhìn lại hai chữ “báo hiếu” sao cho vẹn tròn.

Câu chuyện: Đưa ba đi ăn

Đợt rồi, ba từ quê vào nhà tôi ở hơn tuần để khám bệnh. Cả ngày đi làm, tới chiều tối mới về nhà, nên hôm ấy tôi quyết định đưa cả gia đình ra ngoài ăn quán cho tiện.

Hỏi thích gì, bọn nhóc ỏng eo chọn lựa rồi bảo: “Hay mình đi ăn món Nhật mẹ nhé, từ trước Tết tới giờ mình chưa nếm lại rồi”. Tôi thấy hợp lý, nên quay sang hỏi ý ba. Ông có phần e dè khi nói: “Sao cũng được, chủ yếu cho mấy cháu vừa lòng…”.

Chúng tôi ghé một nhà hàng Nhật có nhiều chi nhánh trong thành phố. Từ người giữ xe tới phục vụ, mở cửa đều ân cần lịch sự. Ba nói nhỏ với con gái, khi chúng tôi đứng đối diện với những dãy bàn khá đông khách, rằng đâu cần phải vào chỗ sang trọng mắc tiền như vậy hở con. Tôi chỉ biết cười, trấn an ba đừng bận tâm.

Ba chưa từng biết sushi ở ngoài đời. Trông thấy trên tivi, cứ nghĩ là mỗi cuốn sushi ấy phải to… như cổ tay kia, ai dè bé xíu vậy! Tôi nghe xong, vừa bất ngờ xa xót vừa đan xen xấu hổ. Có lẽ mình là đứa con gái vô tâm nhất trên cõi đời này, nên tới từng tuổi này ba tôi mới có dịp ngỡ ngàng nhìn món cơm cuộn của Nhật nằm đẹp đẽ và cầu kỳ trên chiếc đĩa sứ trắng muốt…

Bởi vì xong phổ thông, tôi rời quê đến thành phố học tập, ở lại lập nghiệp, kết hôn, sinh sống hẳn. Họa hoằn ba mới vào, chủ yếu quanh quẩn ở nhà, buổi tối mới được con cái chở ra ngoài, ghé đây đó ăn phở, ăn kem.

Chúng tôi quên mất ba tôi đâu đã mấy khi được nếm thử các món lạ, đi những nơi chưa từng có dịp đặt chân. Chúng tôi bận rộn. Chúng tôi mải mê quay cuồng. Và chúng tôi quen dần với ý nghĩ: Ba mẹ thì có gấp gì, lúc nào cũng có thể gặp gỡ, báo hiếu, đâu nhất thiết phải là mấy thứ vật chất tầm phào như thế…

“Trước giờ ba luôn tưởng là sushi của Nhật cũng như… cơm nắm của mình vậy thôi. Ai dè khác quá, đủ thứ ‘nhân’ mà lại toàn là đồ cao cấp lạ lùng”.

Ba tôi nói thế khi tỉ mẩn ngắm mấy loại trứng cá vừa được dọn ra. Tôi gọi khá nhiều thức ăn so với bình thường: cá hồi nướng, sushi các loại, bánh xèo Nhật, rong biển nấu đậu hũ, trứng hấp… Chẳng phải tôi phung phí, nhưng tôi biết người già ngại ăn nếu thấy ít.

Hôm đưa ba ra xe về lại quê nhà, tôi ghé một quán hủ tiếu khá nổi tiếng để ba ăn sáng. Nhìn quanh thấy khách khứa tấp nập, ba tôi tặc lưỡi bảo: “Bây giờ người ta tiêu xài hoang phí quá, giá cả mắc mỏ vậy mà vẫn đông nườm nượp. Sao con không ghé chỗ nào bình dân hơn, để dành tiền mà lo cho cháu?”.

Tôi im lặng không trả lời, chỉ biết giục ba ăn nhanh cho nóng. Lòng cứ loay hoay nghĩ tới mấy bàn tiệc ê hề thừa mứa mình từng tham dự, những bữa cơm trưa cà phê đãi đằng bạn bè đối tác ở các nơi chốn đẹp đẽ hoành tráng.

Chẳng biết mình có sai không, hay cuộc sống giờ là như vậy rồi, chỉ có ba tôi cứ mãi như cái thuở “hồi xưa” lơ lắc năm nào.

(Tác giả Hoàng My)


Ngẫm Lẽ Sống:

Đôi khi, chúng ta tưởng rằng báo hiếu là mang về cho cha mẹ thật nhiều tiền, hay xây cho họ căn nhà thật lớn. Nhưng thực tế, cha mẹ chỉ cần một lần được bước chân vào thế giới của con cái, được nếm thử miếng ngon mà con vẫn thường ăn, được nghe con kể về cuộc sống thường nhật.

Đừng để sự bận rộn trở thành bức tường ngăn cách. Hãy đưa ba mẹ đi, khi đôi chân họ còn vững và đôi mắt họ vẫn còn có thể ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của thế gian này.


“Chúng ta cứ ngỡ ba mẹ sẽ luôn ở đó đợi mình thong thả. Nhưng thời gian của cha mẹ không tính bằng năm tháng, mà tính bằng từng hơi thở hao gầy.”


Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *