TÌM BÌNH YÊN GIỮA MÙA BÃO NỔI

TÌM BÌNH YÊN GIỮA MÙA BÃO NỔI

Chúng ta thường mải miết đi tìm bình yên như một kẻ lữ hành khát nước giữa sa mạc, lúc nào cũng dáo dác kiếm tìm một ốc đảo rợp bóng cây. Ta mặc định rằng, bình yên phải là một nơi chốn không có tiếng ồn ào của xe cộ, không có những hóa đơn chờ thanh toán, không có những mối quan hệ độc hại hay những bon chen mệt nhoài. Ta khao khát một mặt hồ phẳng lặng, một cuộc đời vô trùng không tì vết.

Nhưng cuộc đời thực sự lại hiếm khi vận hành theo cách đó.

Có một câu chuyện ngụ ngôn rất hay về chủ đề này:

Chuyện kể rằng xưa kia có một vị vua tổ chức cuộc thi vẽ để tìm ra bức tranh lột tả được sự yên bình nhất. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, nhà vua chọn ra hai bức xuất sắc nhất.

Bức thứ nhất vẽ một hồ nước tĩnh lặng đến mức soi bóng rõ mồn một những ngọn núi cao vút, bên trên là bầu trời trong vắt, mây trắng lững lờ. Ai nhìn vào cũng thấy mê mẩn.

Bức thứ hai cũng vẽ núi, nhưng lại là những mỏm đá mấp mô, trần trụi. Bầu trời vần vũ mây đen, sấm chớp ầm ầm. Ngay phía dưới là một ngọn thác đổ nước cuồn cuộn gầm gào. Khung cảnh đầy sự dữ dội và khắc nghiệt. Thế nhưng, khi nhìn kỹ, nhà vua phát hiện ra bên vách đá cạnh dòng thác cuộn trào ấy, có một bụi cây nhỏ xíu mọc lên từ kẽ nứt. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang ấp trứng. Giữa muôn vàn âm thanh đinh tai nhức óc và bối cảnh hiểm nguy, chim mẹ vẫn ngồi yên bình trong tổ.

Cuối cùng, nhà vua chọn bức tranh thứ hai. Ngài giải thích: “Bởi vì yên bình không có nghĩa là bạn ở một nơi không có tiếng ồn, không gặp rắc rối, không phải làm việc vất vả. Yên bình là khi sống giữa tất cả những thứ đó, bạn vẫn cảm thấy bình an trong tim. Đó mới là yên bình thực sự.”

(Nguồn: Sưu tầm)

Ngẫm Lẽ Sống

Thế gian này vốn dĩ là một bức tranh pha trộn giữa ánh sáng và bóng tối, giữa những ngày nắng đẹp và những cơn giông bất chợt. Nếu hạnh phúc và sự tĩnh tại của chúng ta chỉ phụ thuộc vào việc vạn vật xung quanh phải êm đềm, thì có lẽ cả đời này ta sẽ phải sống trong sự phấp phỏng âu lo. Bởi bão tố có thể ập đến bất cứ lúc nào: một công việc đổ vỡ, một người thân yêu rời đi, hay một căn bệnh bất ngờ gõ cửa.

Thượng Đế không hứa ban cho chúng ta một chuyến đi hoàn toàn vắng bóng những cơn bão, nhưng Người ban cho chúng ta khả năng xây dựng một bến đỗ bình an ngay bên trong tâm hồn mình.

Giống như chú chim mẹ mỏng manh kia, nó không thể ngăn dòng thác ngừng gầm rít, cũng không thể xua đi mây đen sấm chớp. Nhưng nó biết chiếc tổ của mình ở đâu. Nó ôm ấp sinh linh bé nhỏ bằng một tình yêu thương lớn lao hơn cả nỗi sợ hãi. Đó chính là sự phó thác và niềm tin vững vàng.

Bình yên, suy cho cùng, không phải là trốn chạy khỏi thế giới này để trốn vào một góc kén an toàn. Bình yên là thái độ sống bao dung, là sự tĩnh tại đón nhận mọi thử thách, vấp ngã như một phần tất yếu của kiếp nhân sinh. Khi trái tim bạn ngập tràn tình yêu, sự tử tế và biết chấp nhận, đó là lúc bạn tìm thấy chiếc tổ kiên cố nhất của đời mình.

Ngoại cảnh có thể cuộn trào sóng dữ, nhưng nội tâm vẫn giữ được nhịp đập êm ái, hiền hòa. Bão tố vẫn ở ngoài kia, nhưng bình yên đã hiện diện nơi này – ngay trong chính trái tim bạn.


Bạn đã tìm thấy “chiếc tổ bình yên” của riêng mình giữa những bộn bề cuộc sống chưa? Hãy để lại bình luận chia sẻ cùng chúng tôi nhé. Đừng quên lưu lại trang chiakhoa.net để đón đọc những bài học Lẽ Sống ấm áp mỗi ngày.


Chìa Khóa TMC

https://youtube.com/shorts/yUYFueP7zE8?feature=share

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *