Họ Chặt Tay, Cắt Lưỡi… Nhưng Không Thể Dập Tắt Điệu Múa Từ Tâm Hồn

Họ Chặt Tay, Cắt Lưỡi… Nhưng Không Thể Dập Tắt Điệu Múa Từ Tâm Hồn

BÀI CA KHÔNG BAO GIỜ TẮT: KHI TÂM HỒN TỰ DO, KHÔNG NGHỊCH CẢNH NÀO CÓ THỂ ĐẬP TAN

Có những ngục tù không nằm ở những bức tường bê tông hay hàng rào kẽm gai, mà nằm ngay trong tâm trí bế tắc của con người. Ngược lại, có những tâm hồn dù sống trong xiềng xìa và đối mặt với án tử, vẫn giữ trọn sự tự do thanh thản đến kinh ngạc.

Câu chuyện về người tử tội và điệu múa câm

Tại một nhà tù nọ, có một người đàn ông bị kết án tử hình. Nhưng kỳ lạ thay, người ta chưa từng thấy anh tỏ ra nao núng hay tuyệt vọng. Trái lại, lúc nào người ta cũng thấy anh vui tươi, cất tiếng ca hát yêu đời.

Một ngày nọ, các quản giáo bắt gặp anh đang ngồi chơi đàn tây ban cầm giữa sân chơi của trại tù. Ban đầu, đám đông tù nhân xung quanh chỉ dám đứng nhìn nhút nhát từ xa. Nhưng rồi, giai điệu tha thiết từ ngón đàn của anh như có phép màu, kéo mọi người lại gần và cùng hòa ca. Thấy khung cảnh ấy, ban giám đốc nhà tù lo sợ sự kết nối này nên đã ra lệnh cấm anh không được chạm vào chiếc đàn nữa.

Thế nhưng, sáng hôm sau, người tử tội ấy vẫn bước ra sân, tay cầm cây đàn và cất tiếng ca như thói quen mỗi ngày. Đám đông lại tuôn đến, tiếng hát lại vang xa. Tức giận vì bị thách thức, những người canh tù sấn đến, túm lấy anh và chặt đứt những ngón tay của anh. Họ đắc thắng nghĩ rằng: từ nay, tiếng đàn sẽ vĩnh viễn câm nín, và đám đông sẽ tự tan rã.

Nhưng họ đã lầm. Ngày tiếp theo, người nam ấy lại xuất hiện. Với đôi tay cụt còn rỉ máu, anh vẫn kiên trì gảy lên những điệu nhạc. Âm thanh lần này không còn mượt mà như trước, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh thảm thiết, chạm thẳng vào đáy lòng người nghe. Lần này, những tên cai tù lôi anh đi và đập nát chiếc đàn thành từng mảnh vụn.

Mặt trời hôm sau lại mọc, và con người đáng thương ấy lại trở lại sân tù. Không còn đàn, anh cất tiếng hát đơn sơ. Tiếng hát của anh dặt dìu, vang vọng và tha thiết đến nỗi đám đông tù nhân lại kéo đến, hòa chung một nhịp đập tâm hồn. Không chịu nổi sự lây lan của hy vọng, những tên canh tù lại lôi anh đi và cắt phăng chiếc lưỡi của anh. Họ tin chắc rằng: dập tắt tiếng đàn, đập nát công cụ, cắt đi tiếng ca thì nỗi sợ hãi sẽ bao trùm, ngục tù sẽ trở lại vẻ âm u vốn có.

Thế nhưng, sáng hôm sau, trước sự ngạc nhiên đến bàng hoàng của tất cả mọi người, người tử tội ấy vẫn mỉm cười bước ra giữa sân. Anh không còn đàn, không thể cất tiếng hát, nhưng anh bắt đầu nhảy múa. Đó là một điệu múa uyển chuyển, tự do theo một giai điệu câm mà có lẽ chỉ tâm hồn anh mới nghe thấy được. Và chỉ trong thoáng chốc, đám đông tù nhân lại vây quanh, cùng hòa vào điệu múa huyền diệu ấy.


Hình ảnh người tử tội nhảy múa trong câm lặng gợi nhớ đến câu chuyện có thật về vũ công nổi tiếng người Ấn Độ – Sudha Chandran. Ngay thời điểm đỉnh cao danh vọng, một tai nạn khốc liệt đã cướp đi bàn chân phải của cô. Nhưng thay vì gục ngã, cô đã kiên trì lắp chân giả, trải qua vô vàn đau đớn để luyện tập lại từ đầu. Khi được hỏi làm thế nào để có thể nhảy múa bình thường trở lại, Sudha đã mỉm cười trả lời một câu đi cùng năm tháng: “Chúng ta không nhất thiết cần có chân mới có thể nhảy múa được.”


Ngẫm Lẽ Sống: Điệu nhạc trỗi dậy từ lòng mến

Thực vậy, đôi chân chỉ là công cụ của thể xác, còn tâm hồn mới là nơi khởi nguồn của điệu múa. Cây đàn hay chiếc lưỡi chỉ là phương tiện biểu đạt, còn tình yêu sống mới là bản nhạc thực sự.

Trong hành trình nhân sinh, Thượng Đế không chia đều cho mỗi người một số lượng nén bạc như nhau. Có người nhận năm nén ngọt ngào của may mắn, có người nhận hai nén bình yên, nhưng cũng có người phải nhận lấy một nén bạc trần trụi mang tên nghèo nàn, bệnh tật, hay mất mát (xem Mt 25, 14-30). Thế nhưng, điều quan trọng không nằm ở việc chúng ta cầm trong tay bao nhiêu nén bạc, mà là cách chúng ta đón nhận nó bằng thái độ nào. Ngay cả trong nghịch cảnh nghiệt xã nhất, nếu biết đón nhận bằng Tình Yêu Quan Phòng, nén bạc đau thương ấy vẫn có thể trổ sinh hoa trái của sự lạc quan, lòng tin yêu và sự chữa lành.

Sự tự do thực sự chưa bao giờ bị giam cầm bởi bốn bức tường, cũng không bị tước đoạt bởi những mất mát thân xác. Khi lòng ta còn chan chứa niềm tin, thì hoàn cảnh dẫu có nghiệt ngã đến đâu cũng chỉ là bức phông nền làm nổi bật lên ánh sáng của hy vọng. Đúng như lời Thánh Tông đồ từng khẳng định: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói khát, hay hiểm nguy?” (Rm 8, 35).

Chúng ta không cần một đôi chân hoàn hảo mới có thể bước đi vững vàng; chúng ta có thể nhảy múa bằng một tâm hồn phấn khởi. Chúng ta không cần một hoàn cảnh tròn đầy mới có thể hạnh phúc; chúng ta có thể cất tiếng ca chúc tụng bằng một trái tim tràn đầy biết ơn. Dù cuộc đời có lột sạch những gì bạn đang sở hữu, thì ngọn lửa mến yêu trong tim vẫn là thứ không một thế lực nào có thể dập tắt. Cuộc sống trơ trụi ấy, khi được nâng niu bằng lòng mến, sẽ trở thành bài ca tri ân đẹp đẽ nhất dâng lên Đấng Tạo Hóa.


Chìa Khóa Paul TMC

  • Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, hãy nhấn Đăng ký / Follow kênh, bấm LikeChia sẻ bài viết này để lan tỏa ngọn lửa hy vọng đến những ai đang gặp bế tắc.
  • Hãy để lại cảm nhận của bạn bên dưới phần bình luận: Nén bạc mà cuộc đời đang trao cho bạn lúc này là gì?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *