Nắm Tay Em, Đi Đến Cuối Cuộc Đời

Nắm Tay Em, Đi Đến Cuối Cuộc Đời

26 Tuổi. Chúng mình chính thức về chung một nhà. Góc phòng ngủ, vách tường phòng khách đều hiện diện nụ cười rạng rỡ của hai đứa trong những bức ảnh cưới. Tôi nhớ mãi khoảnh khắc mình ôm siết lấy em, tự hào hét vang: “Vợ ơi!”. Em chỉ cười hiền, nép vào ngực tôi nũng nịu như một chú mèo nhỏ. Mỗi sáng trước khi đi làm, tôi đều để lại một nụ hôn lên trán em. Và dẫu một ngày có gọi cho nhau không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, cả hai vẫn chẳng bao giờ thấy phiền.

28 Tuổi. Em sinh cho tôi một tiểu thiên thần đáng yêu. Con bé mang nhiều nét của bố hơn là mẹ. Em hay hờn dỗi trêu tôi: “Sao con lại giống anh thế nhỉ, xấu ơi là xấu. Phải chi giống em thì lớn lên đã thành mỹ nhân rồi!”. Miệng thì chê thế thôi, nhưng hễ bế con vào lòng là em chẳng nỡ trao tay cho ai khác. Gặp người quen nào em cũng khoe đầy tự hào: “Công chúa nhà em ngoan và thông minh lắm!”. Nửa đêm con quấy khóc đòi sữa hay cần thay tã, em luôn là người choàng tỉnh đầu tiên, nhẹ nhàng dỗ dành con vì không nỡ đánh thức tôi sau một ngày làm việc mệt nhoài.

33 Tuổi. Con gái bắt đầu đi học mẫu giáo. Dù mỗi chiều tan ca trở về với thân hình đẫm mồ hôi, việc đầu tiên tôi làm vẫn là ôm chầm lấy em và hôn một cái thật kêu. Em hay nhăn mặt cười: “Anh hôi quá đi mất!”. Tôi lại vỗ ngực tự hào: “Đố em tìm được ai hôi mà vẫn quyến rũ như anh đấy!”. Đến cuối tuần, cả nhà lại dắt nhau ra công viên. Một tay tôi nắm chặt hoàng hậu, tay kia dắt theo công chúa nhỏ, tự nhiên thấy mình giống như người đàn ông vĩ đại nhất thế gian.

36 Tuổi. Vào ngày Lễ Tình nhân đánh dấu chặng đường 10 năm ngày cưới, tôi ôm về một bó hồng đỏ rực tặng em. Nhìn em vui sướng nhảy cẫng lên, rạng rỡ như mới thuở đôi mươi, lòng tôi bình yên đến lạ. Năm nay con gái cũng bước vào lớp một, hai vợ chồng lại tự nhủ phải nỗ lực gấp nhiều lần để vun đắp cho con một tương lai tươi sáng nhất.

40 Tuổi. Con gái đã lên cấp hai, thành tích học tập luôn khiến bố mẹ tự hào. Chúng tôi bắt đầu đưa con đi du lịch nhiều hơn để mở mang thế giới quan. Tổ ấm ngày càng đong đầy hơi ấm và tiếng cười. Trong những chuyến đi, khi tôi vẫn một tay dắt vợ, một tay dắt con, em chợt ghé tai tôi thì thầm rằng: Hình như theo thời gian, anh càng lúc càng trưởng thành và nam tính khó cưỡng.

50 Tuổi. Công chúa nhỏ ngày nào giờ đã đi lấy chồng, được cả gia đình chồng yêu thương hết mực. Các con mải miết với guồng quay công việc, chẳng thể ở bên chúng tôi thường xuyên. Giờ đây, thế giới của em chỉ còn thu bé lại vừa bằng tôi. Hai mái đầu đã điểm hoa râm tự chăm sóc lẫn nhau, nâng niu nhau, và thứ chúng tôi sợ nhất chỉ là đối phương chẳng may đau ốm.

60 Tuổi. Tôi chính thức nghỉ hưu, em cũng đã già. Những sợi tóc bạc trên đầu dẫu có nhuộm đi nhuộm lại cũng chẳng thể giấu nổi dấu vết thời gian. Tôi thường phụ em xách giỏ đi chợ mua rau. Lúc sang đường, tôi vẫn giữ thói quen nắm chặt lấy tay em khiến em đôi khi vẫn bẽn lẽn. Em hay mắng yêu: “Già rồi mà còn bày đặt…”, nhưng trong ánh mắt chẳng hề bận tâm người đời chê cười.

70 Tuổi. Mắt tôi mờ dần, phải nhờ đến sự hỗ trợ của những cặp kính lão, sở thích cũng chuyển sang mấy món đồ công nghệ dưỡng sinh. Em ngồi cạnh tôi trên chiếc ghế xích đu, cẩn thận lật giở từng trang album ảnh đã hoen ố vàng. Chúng tôi giờ chỉ thích ôn lại chuyện ngày xưa: Từ lúc quen nhau, yêu nhau, kết hôn rồi sinh con. Tôi bảo em: “Hồi trẻ, em thích chụp ảnh lắm cơ”. Giờ nhìn lại những bức hình này, thấy cả một đời người hạnh phúc trôi qua sao mà bình lặng và trọn vẹn đến thế.

80 Tuổi. Sức khỏe của em ngày một yếu đi. Căn bệnh đãng trí tuổi già khiến em cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi không biết bao nhiêu lần. Có những lúc không thấy tôi trong tầm mắt, em lại hoảng loạn, sợ hãi như một đứa trẻ lạc đường. Em từng bảo, điều hạnh phúc nhất cuộc đời em là được làm vợ tôi. Còn với tôi, điều may mắn nhất của kiếp nhân sinh này chính là được gặp em.

Nắm lấy tay em, cùng em đi đến cuối đời.


Bạn có đang ao ước một tình yêu bình dị như thế? Hãy để lại suy nghĩ của bạn ở phần bình luận bên dưới và chia sẻ bài viết này đến người bạn yêu thương.


Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *