Tuổi Nào Cũng Là Tuổi Đẹp Nhất: Học Cách Tử Tế Với Chính Mình

Tuổi Nào Cũng Là Tuổi Đẹp Nhất: Học Cách Tử Tế Với Chính Mình

Ngồi Xuống Đây, Vỗ Về Lại Chính Mình

Có những buổi chiều tạt ngang qua ô cửa, ngước nhìn vệt nắng xiên khoai nhạt dần, tôi chợt nhận ra: Hình như, phần lớn chúng ta đã đi qua cuộc đời này mà chưa từng thực sự sống trọn vẹn một ngày.

Khi còn là những đứa trẻ, ta kiễng chân mong mình mau lớn. Tuổi thanh xuân, ta lao đi như những mũi tên, dốc cạn sức lực cho một viễn cảnh tương lai mờ ảo. Ta huyễn hoặc mình rằng, phải chạm tay vào cái đích này, phải sở hữu được món đồ kia, phải đứng ở một vị trí nọ… thì cuộc đời mới thực sự nở hoa. Thế rồi khi mái tóc đã điểm sương, khi trong tay đã nắm giữ những thứ từng khao khát, ta lại rưng rưng ngoái nhìn và tiếc nuối một thời dĩ vãng.

Lạ lùng thay, con người ta luôn bỏ quên một báu vật duy nhất mình đang thực sự sở hữu: Phút giây hiện tại.

Người 60 tuổi thở dài chép miệng nhớ thời 45. Để rồi khi 75 tuổi, họ lại ao ước giá như mình được dẻo dai như lúc 60. Cứ như thế, ta tự biến mình thành những kẻ hành khất đuổi theo thời gian, mải miết nguyền rủa sự già nua và bất mãn với chính phiên bản hiện tại của mình. Có bao giờ ta dừng lại để xót xa cho cái “tuổi ngày hôm nay” không? Hôm nay, ngay lúc này, chính là ngày trẻ nhất trong phần đời còn lại của bạn. Tuổi nào cũng có nụ hoa của riêng nó, cớ sao phải ép mùa thu chói chang như mùa hạ, hay ép mùa đông phải xanh mướt như mùa xuân? Hãy yêu lấy cái chênh vênh của tuổi trẻ, và nâng niu cả sự đằm thắm, chín muồi của tuổi xế chiều.

Có những người phụ nữ giật mình xót xa trước nếp nhăn đuôi mắt, vội vã tìm đến dao kéo để níu kéo thanh xuân. Lóc chỗ này, căng chỗ kia, tiêm đầy những khoảng trống. Nhưng quy luật của đất trời nào đâu nhượng bộ. Xương cốt vẫn sẽ mỏi rã rời khi trái gió trở trời, nhịp tim vẫn sẽ có những lúc chậm lại. Cơ thể này vốn dĩ mang một chiếc đồng hồ sinh học đã được vạch sẵn. Ta càng oán trách, càng can thiệp thô bạo, nó càng “nổi loạn”.

Thay vì ruồng rẫy, sao ta không thử một lần ôm lấy cơ thể mình mà thủ thỉ lời cảm ơn? Nó là người bạn tri kỷ đã cõng ta qua bao nhiêu giông bão cuộc đời. Hãy thương nó, chiều chuộng nó một chút. Lắng nghe xem nó muốn ăn gì, cho nó nghỉ ngơi khi rệu rã, nắn bóp những khớp xương đang mỏi nhừ. Khi ta dịu dàng với cơ thể, tự khắc nó cũng sẽ bao dung lại với ta.

Lại ngẫm về những ngày thế giới thu bé lại vừa bằng một chiếc màn hình. Chúng ta ngồi cạnh những người máu mủ ruột rà, mâm cơm khói bốc nghi ngút, nhưng tâm trí lại đang lang thang ở một phương trời xa tắp. Ta cười đùa, âu yếm, hay thậm chí giận dữ với những dòng chữ vô tri trên mạng ảo. Để rồi khi ngẩng lên, đối diện với ánh mắt chờ đợi của người thân, ta chợt nhận ra mình đã lỡ đi một nhịp yêu thương. Đời người ngắn lắm, cái nắm tay hiện tại ấm áp hơn vạn nút “like” vô hình.

Khi hiểu thấu những điều tưởng chừng giản đơn ấy, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng. Tôi biết trân quý cái “Ở đây” và “Bây giờ”. Và kỳ diệu thay, khi sống trọn vẹn ở hiện tại, tôi không còn thấy mình già đi nữa. Quá khứ và tương lai chỉ là những ý niệm, chỉ có hơi thở đang vào – ra này là sự sống thực sự.

Từ ngày biết thương lấy thân mình, tôi thấy mình như biến thành một người khác. Tự do và tĩnh tại hơn. Tôi ăn khi bụng đói, dừng đũa khi đã lưng lửng dạ, chẳng ép mình nuốt thêm vì tiếc của. Món gì miệng thấy ngon thì ăn, không cầu kỳ chay mặn. Một chén cơm nguội với con cá khô kho quẹt, tốn thêm dĩa rau luộc mà lòng thanh thản, ngon và lành hơn gấp vạn lần những ly sữa ngoại đắt tiền được nuốt trôi trong sự chán chường, gượng ép.

Tôi cũng học cách cho mình những giấc ngủ say. Ngủ đủ giấc là cách ta sạc lại năng lượng cho linh hồn. Bảy trăm năm trước, Phật hoàng Trần Nhân Tông đã dặn lại một câu thiền vị đến nhường nào: “Cơ tắc xan hề khốn tắc miên” (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền). Chân lý vĩ đại nhất của đời người, hóa ra lại nằm ở những nhu cầu bản năng nhất. Đừng chạy theo những phương pháp sống khỏe cứng nhắc của người này người kia. Mỗi người là một tiểu vũ trụ với chiếc đồng hồ sinh học riêng biệt, hãy tự lắng nghe thanh âm từ bên trong mình.

Và bạn biết không, tạo hóa rất nhân từ khi ban cho chúng ta sự “lão hóa”. Đến một độ tuổi nào đó, tai ta sẽ kém nhạy hơn một chút. Đó không phải là bệnh, đó là đặc ân để ta bớt phải nghe những lời chướng tai. Mắt ta mờ đi một chút. Đó là để ta bớt nhìn thấy những điều gai mắt, bớt soi mói những lỗi lầm của thế gian. Đầu óc ta chậm lại một chút. Bởi nếu cứ giữ mãi sự sắc sảo, tính toán, so đo hoài, thì tâm trí nào mà chịu cho nổi?

Thế nên, mắt mờ mà thấy được những điều tốt đẹp thì cứ mở, còn không, hãy nhẹ nhàng khép lại. Tai ù mà nghe được lời yêu thương thì hãy lắng, còn là thị phi, hãy cứ để gió cuốn đi. Tự dưng, chẳng áo nâu sồng, chẳng mõ sớm chuông chiều, mà ta sống giữa đời lại an nhiên như một bậc tu hành.

Ngẫm lại, vòng lặp tâm lý của con người mới thật buồn cười: Năm 20 tuổi, ta sống trong nơm nớp lo âu, tự hỏi thiên hạ đang phán xét gì về mình. Đến năm 40 tuổi, ta bĩu môi kiêu hãnh: “Ai nghĩ gì mặc kệ họ, ta sống cho ta”. Nhưng phải đến năm 60 tuổi, ta mới bật cười chua chát mà nhận ra: Hóa ra từ trước đến nay, chẳng có ai bận tâm nghĩ gì về mình cả! Ai cũng bận rộn với vở kịch cuộc đời của chính họ mà thôi.

Vậy thì, buông gánh nặng xuống đi thôi. Tranh tụng làm gì, hơn thua làm chi cho hao mòn sinh lực. Hãy chấp nhận bản thân với tất cả những sự không hoàn hảo.

Tủ tế với cả thế giới là một loại tu hành, nhưng tử tế với chính mình, mới là cảnh giới cao nhất của sự bình yên. Mỉm cười một cái, rót một tách trà, và bắt đầu sống cho giây phút này, bạn nhé!


Nếu bài viết này chạm đến bạn, hãy dừng lại một nhịp, thở sâu và chia sẻ nó cho một người bạn đang cần sự vỗ về nhé.

Bạn đang ở độ tuổi nào? Và điều tuyệt vời nhất ở độ tuổi hiện tại của bạn là gì? Hãy chia sẻ cùng mình dưới phần bình luận.


Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *