VẾT XƯỚC CỦA SỰ ĐỔI ĐỜI

VẾT XƯỚC CỦA SỰ ĐỔI ĐỜI

Có bao giờ giữa ngã tư đường phố tấp nập, kẹt cứng trong dòng xe cộ ồn ào và ánh đèn neon rực rỡ, bạn chợt nhận ra mình đang khát khô cổ họng, nhưng lại thấy chơ vơ đến cùng cực? Thành phố hoa lệ thắp sáng bằng hàng triệu ngọn đèn, nhưng đôi khi lại chẳng có đủ một đốm lửa ấm để sưởi lòng những kẻ tha hương. Người ta có thể dễ dàng mua một ly cà phê đắt đỏ, nhưng lại chẳng dám gõ cửa một ngôi nhà ven đường để xin một ngụm nước lọc.

Sự lạnh lẽo của phố thị đôi khi cứa vào lòng người ta những vết xước vô hình, để rồi trong tận cùng của sự mỏi mệt, tâm trí ta lại day dứt dội về hai tiếng: “Quê nhà”. Nơi ấy nghèo khó, lam lũ, nhưng chưa bao giờ cạn kiệt tình người.

Hãy lặng lại một chút để cảm nhận câu chuyện xót xa nhưng cũng đầy tỉnh thức dưới đây:

NGƯỜI NHÀ QUÊ (Tác giả: Rosa Cỏ Xanh)

Cái từ “quê nhà” nghe thân thương đến lạ, nhưng một khi đảo ngược lại – sao nghe cả một nỗi tủi hờn chạy qua.

Ở thành phố, khát nước giữa đường đâu dám vào nhà hai bên đường để xin – ở quê, nếu khát, cứ ghé chân nhà nào đó ven đường, mình được người ta bưng ly nước lá ngọt lịm, thơm thơm mùi khói, được người chị, người mẹ ấy phe phẩy cái nón rồi đon đả “uống từ từ – đi đâu mà khát thế con”. Người quê thiếu thốn tiền của nhưng tình cảm không bao giờ thiếu – cả với những người xa lạ.

Một lần, mình đem ba đi khám ở bệnh viện Trung ương, hai cha con có phần xộc xệch vì đường xa, cái vẻ nhà quê có xóa cũng không thể hết. Ngồi chờ tới lượt khá lâu – chợt thấy cái cảnh hai vợ chồng nhà nọ còn thảm hơn. Chiếc dép dưới chân người vợ đứt quai, bàn tay nhăn nheo chai sạn, nỗi đau in hằn trên gương mặt khắc khổ đen đúa, thấy rõ là người ở quê lên.

Khi người vợ dìu chồng ngồi xuống, mình trông thấy cái bà mặc váy, nước hoa thơm phức bên cạnh nhích nhẹ phần mông lùi ra xa, quay mặt đi chỗ khác, rồi bĩu bĩu môi cứ như tránh né điều gì ghê gớm lắm – Tự nhiên thấy sống mũi cay cay.

Ba bảo: cái bà ấy – về tra gia phả ba đời, lẽ nào không có một hai ông bà cố xuất phát từ thành phần bần nông mà cư xử thế kia. Bàn tay đen sạm, móng tay vàng khè, thì bởi hơi bùn hơi đất bám riết qua bao thế hệ, lấy đâu ra mà thơm với trắng?!

Ngẫm mà buồn thiệt! Bao rau củ, gà vịt người thành phố ăn cũng từ những mảnh vườn ở quê lên đó thôi. Cũng bởi tay bùn tay lấm của người quê mà có, lại còn tất tả gồng gánh ra phố bán cho kịp buổi chợ mai. Thời đại đổi khác, nhà phố bây giờ cũng có người trồng rau đảm bảo vệ sinh nhưng dẫu gì ăn bữa rau ở quê cũng ngon cho tới… ngày mai.

Hình như – cái gì không tân tiến, hợp thời đều là nhà quê. Cái gì chậm tiến, chậm đổi mới cũng là nhà quê. Thậm chí đôi lúc lắm thứ bân bẩn xâu xấu cũng bị gắn cho cái mác: quê mùa. Người nhà quê chẳng thể gọi đúng tên một căn bệnh, một loại nước uống có tên nước ngoài nhưng khách khứa, con cháu ở xa về – thể nào cũng được thưởng thức những món ngon nhất, gà vịt nuôi bao nhiêu mang hết ra mà thiết đãi. Lòng dạ chân thực đôi khi thẳng thừng chẳng cần ý tứ.

Một bữa vũ trường của anh trên thành phố bằng công sức ba mẹ làm cả năm, một bữa nhậu, một bữa karaoke bằng cả nhà tảo tần suốt mấy tháng. Thế mà đến lúc học xong thành tài, lắm anh về quê rồi chê bai người quê mình này nọ.

Cái gì cũng có thể mất đi – riêng tình quê, hồn quê xin hãy níu giữ. Nếu quá khó cho cuộc mưu sinh thì hãy cất giấu nó thôi, chứ đừng vứt bỏ.

NGẪM LẼ SỐNG: VẾT CẮT CỦA SỰ KIÊU HÃNH VÀ BÀI HỌC VỀ CỘI NGUỒN

Đời người kỳ lạ và xót xa thay! Người ta sẵn sàng vắt kiệt thanh xuân, đánh đổi mồ hôi và nước mắt chỉ để gột rửa cho sạch mùi phèn chua, mùi bùn đất, cốt khoác lên mình bộ cánh là lượt và xịt thứ nước hoa thị thành đắt đỏ. Nhưng rồi, cái nhích mông lùi lại, cái bĩu môi của người đàn bà nơi góc bệnh viện kia đã như một nhát dao sắc lẹm rạch toạc bức màn hoa lệ, phơi bày ra một sự thật trần trụi: Sự quay lưng tàn nhẫn với cội nguồn.

Chúng ta bám víu vào những thứ lấp lánh bề ngoài để tạo ra một ảo giác về sự “đẳng cấp”. Ta mặc định rằng “nhà quê” là một cái mác của sự tụt hậu, của sự quê mùa, lam lũ. Thế nhưng, đằng sau lớp áo thơm phức của thị thành, mâm cơm ta ăn mỗi ngày có hạt gạo nào không thấm đẫm mồ hôi chát mặn? Có ngọn rau nào không vươn lên từ bàn tay vàng khè, nứt nẻ vì bùn đất của người nông dân? Sự sống của cả một đô thị phồn hoa, suy cho cùng, vẫn đang bú mớm từ bầu sữa cằn cỗi của những mảnh làng quê nghèo khó.

Thượng Đế đã nhào nặn con người từ cát bụi, từ lớp đất tơi xốp của tình yêu thương thuần phác nhất. Ngài ban cho những “người nhà quê” một trái tim không biết tính toán, một tấm lòng mộc mạc sẵn sàng dọn sạch những gì ngon nhất trong nhà để thiết đãi khách, dẫu ngày mai có phải ăn độn khoai sắn. Bàn tay họ có thể nhăn nheo, chiếc dép họ đi có thể đứt quai, nhưng nhân phẩm của họ rực sáng, trong trẻo và thanh sạch hơn bất kỳ lớp phấn son hào nhoáng nào. Khinh miệt gốc gác, ruồng rẫy quê hương cũng chính là tự cắt đi cuống rốn tâm hồn của chính mình. Một cái cây bị chặt đứt rễ non, dù cành lá có vươn cao đến đâu, cũng chỉ là một thân gỗ chờ ngày chết khô.

Sự chữa lành thực sự không bao giờ đến từ việc chối bỏ quá khứ hay che đậy xuất thân. Chữa lành là khi bạn dám kiêu hãnh nhìn vào đôi bàn tay chai sần của cha mẹ, dám ôm trọn lấy cái mùi khói bếp cay nồng đã nuôi mình khôn lớn. Là khi giữa chốn phồn hoa đô hội, đứng trước những lọc lừa và mỏi mệt, bạn vẫn giữ được cho mình một “linh hồn nhà quê” – chân thật, lương thiện và đầy trắc ẩn.

Đừng để những ánh nhìn bĩu môi ngoài kia làm bạn chùn bước hay tự ti. Nếu cuộc mưu sinh ngoài xã hội buộc bạn phải khoác lên mình chiếc áo giáp của sự sắc sảo, thì thẳm sâu trong lồng ngực, xin hãy giấu thật kỹ thứ “hạt giống tâm hồn” mộc mạc ấy. Bởi đến một ngày giông bão cuộc đời ập tới, chính tình quê, hồn quê ấy sẽ là bến đỗ duy nhất, êm ái nhất dang tay ôm bạn vào lòng, vỗ về và xoa dịu mọi vết thương.

Dù đi đâu, về đâu, xin đừng đánh rơi mảnh hồn quê giữa ngã tư đường nhộn nhịp.


Bạn nghĩ sao về cách hành xử của người đàn bà trong câu chuyện trên? Khái niệm ‘quê mùa’ có thực sự đáng sợ như chúng ta vẫn nghĩ? Hãy để lại bình luận chia sẻ cảm nhận của bạn cùng Chìa Khóa Tri Thức nhé. Nếu thấy bài viết chạm đến trái tim bạn, đừng ngần ngại chia sẻ nó đến những người thân yêu!


Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *