“SAO CÒN ĐỨNG NHÌN TRỜI?”

“SAO CÒN ĐỨNG NHÌN TRỜI?”

(Suy tư Lễ Chúa Thăng Thiên – dành cho người trẻ)

Có một cậu sinh viên từng nói thế này:

“Em không sợ cực.
Em chỉ sợ… sống mà không biết để làm gì.”

Nghe rất lạ. Vì nhiều người trẻ hôm nay thật ra đang sống như thế. Mỗi ngày: thức dậy, đi học, đi làm, lướt điện thoại, cười nói, đăng story, xem người khác sống… rồi lại ngủ trong một cảm giác trống rỗng khó gọi tên.

Chúng ta sống trong thời đại mà ai cũng bận, nhưng rất nhiều người không biết mình đang đi đâu.


Có một câu chuyện từng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Một nhóm bạn trẻ leo núi cùng nhau. Trong nhóm có một cậu rất năng động, lúc nào cũng nói cười, chụp ảnh, quay video. Suốt chuyến đi, cậu liên tục đăng story: cảnh bình minh, café ven đường, nhạc chill, caption đầy năng lượng.

Ai nhìn vào cũng nghĩ:

“Chắc thằng này hạnh phúc lắm.”

Nhưng tối hôm đó, khi mọi người ngủ hết, cậu ngồi một mình ngoài hiên homestay. Một người bạn bước ra hỏi:

“Mày không ngủ hả?”

Cậu im lặng rất lâu rồi nói:

“Tao thấy mình đang sống… mà giống như không thật sự tồn tại.”

Người bạn ngạc nhiên:

“Ý mày là sao?”

Cậu cười nhạt:

“Tao không biết mình đang chạy vì điều gì nữa. Tao cố giỏi hơn, cố vui hơn, cố để người khác công nhận… nhưng càng cố, tao càng mệt.

Có lúc tao nghĩ: nếu một ngày tao biến mất khỏi mạng xã hội… chắc cũng chẳng ai thật sự nhớ tao.”

Đêm đó rất lạnh. Không ai nói gì thêm. Chỉ còn tiếng gió trên núi.


Tôi nghĩ rất nhiều người trẻ hôm nay cũng đang như thế.

Bên ngoài có thể rất ổn: nhiều bạn bè, nhiều tương tác, nhiều kế hoạch, nhiều ước mơ…

Nhưng bên trong lại lạc hướng. Và điều đáng sợ nhất không phải là thất bại.
Mà là:

đi rất nhanh… nhưng không biết mình đang đi đâu.


Lễ Chúa Thăng Thiên hôm nay mở ra một câu hỏi rất lớn:

“Cuộc đời này cuối cùng hướng về đâu?”

Khi Chúa Giêsu lên trời, các môn đệ cứ đứng nhìn theo mãi.

Và thiên thần hỏi:

“Sao còn đứng nhìn trời?”

Câu hỏi ấy nghe tưởng đơn giản, nhưng lại rất đánh động.

Bởi nhiều khi người trẻ chúng ta: mơ rất nhiều, nghĩ rất nhiều, lo rất nhiều… nhưng lại không thật sự bắt đầu sống.

Ta chờ: đúng cảm xúc, đúng cơ hội, đúng thời điểm, đúng con người… rồi mới thay đổi.

Nhưng cuộc đời cứ thế trôi qua.


Chúa Thăng Thiên không phải là Chúa bỏ thế gian để lên trời hưởng vinh quang.

Ngược lại.

Trước khi đi, Ngài trao cho các môn đệ một sứ mạng:

“Anh em hãy đi…”

Kitô hữu không được gọi để trốn khỏi cuộc đời, mà để bước vào cuộc đời với một trái tim khác.

Chúa không bảo:

“Hãy ngồi yên và than phiền về bóng tối.”

Ngài bảo:

“Hãy trở thành ánh sáng.”


Có một điều rất thật: nhiều người trẻ hôm nay đang kiệt sức vì cố chứng minh giá trị bản thân.

Ta sợ mình thua kém. Sợ bị bỏ lại. Sợ người khác giỏi hơn mình. Sợ mình không đủ đặc biệt.

Và thế là: ta chạy, ta so sánh, ta gồng mình, ta sống theo ánh mắt người khác.

Cho đến một ngày, ta quên mất mình là ai.


Nhưng Chúa Thăng Thiên nhắc chúng ta:

quê hương thật của con người không nằm ở lượt thích hay thành công chóng qua.

Con người được tạo dựng cho một điều lớn hơn rất nhiều. Không phải chỉ để: kiếm tiền, nổi tiếng, tồn tại qua ngày, rồi mệt mỏi già đi.

Mà để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Một cuộc đời biết yêu. Biết cho đi. Biết làm ánh sáng cho ai đó.


Điều đẹp nhất của Lễ Thăng Thiên là: dù Chúa về trời, Ngài không bỏ con người ở lại một mình.

Ngài hiện diện theo một cách khác: trong Bí tích, trong Lời Chúa, trong những người yêu thương ta thật lòng, trong những lần ta gục ngã nhưng vẫn đứng dậy được, trong một bình an rất lạ giữa những ngày giông bão.

Có thể nhiều lúc ta không cảm thấy Chúa. Nhưng không có nghĩa Ngài không ở đó. Giống như bầu trời. Có những ngày đầy mây, nhưng mặt trời chưa bao giờ biến mất.


Có lẽ điều người trẻ hôm nay thiếu nhất không phải là tài năng. Mà là:

một lý do đủ lớn để sống.

Và Chúa Giêsu hôm nay nhắc ta:

đời bạn không vô nghĩa.

Bạn không sinh ra chỉ để lướt qua cuộc đời này. Bạn được gọi để trở thành một điều đẹp đẽ cho thế giới. Có thể: bằng một trái tim tử tế, một sự trung thực, một lòng chung thủy, một đời sống sạch giữa thời đại dễ dãi, một niềm tin vẫn sáng giữa rất nhiều hỗn loạn.


CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu Thăng Thiên,

Có những ngày con thấy mình rất mệt. Mệt vì áp lực. Mệt vì phải cố mạnh mẽ. Mệt vì cứ so sánh bản thân với người khác. Mệt vì cố chạy thật nhanh nhưng lòng lại trống rỗng.

Có những lúc con cười rất nhiều… nhưng bên trong chẳng bình an chút nào.

Lạy Chúa, xin đừng để con sống một cuộc đời chỉ biết tồn tại. Xin cho con biết mình đang sống vì điều gì. Khi con lạc hướng, xin nhắc con nhớ: quê hương thật của con không nằm ở những thứ chóng qua.

Khi con thất vọng về bản thân, xin giúp con tin rằng: con vẫn có giá trị trong mắt Chúa.

Khi con yếu đuối, xin đừng để con bỏ cuộc. Xin cho con can đảm để: sống tử tế giữa một thế giới lạnh lùng, sống thật giữa quá nhiều giả tạo, sống hy vọng giữa những ngày u tối.

Và nhất là… xin dạy con biết ngước nhìn lên trời, nhưng đôi chân vẫn can đảm bước đi giữa cuộc đời này.

Amen.


  • Nếu bài viết này chạm đến bạn, hãy chia sẻ cho một người bạn đang mệt mỏi.
  • Bình luận một điều bạn đang cầu xin Chúa lúc này.
  • Đừng quên theo dõi để cùng nhau sống đức tin sâu sắc hơn mỗi ngày.
  • Có thể ai đó ngoài kia đang cần đúng bài viết này hôm nay.

Chìa Khóa Paul TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *