Chúa Thăng Thiên: Đức Tin Không Phải Chỉ Đứng Nhìn Trời

Chúa Thăng Thiên: Đức Tin Không Phải Chỉ Đứng Nhìn Trời

Suy tư Lễ Thăng Thiên Năm A

Câu chuyện dụ ngôn “Parable of the Drowning Man” (Dụ ngôn người chết đuối):

Một người rất đạo đức bị mắc kẹt trong trận lũ lớn. Ông trèo lên mái nhà và tin chắc rằng Thiên Chúa sẽ cứu mình.

Một người chèo thuyền đến và nói:
“Lên đây đi, tôi cứu ông!”

Người kia đáp:
“Không cần đâu, Chúa sẽ cứu tôi.”

Nước tiếp tục dâng cao. Một chiếc xuồng máy đến cứu, nhưng ông vẫn từ chối:
“Không, Chúa sẽ cứu tôi.”

Sau cùng, một chiếc trực thăng thả thang dây xuống và hô lớn:
“Nắm lấy thang đi!”

Nhưng ông vẫn trả lời:
“Tôi tin Chúa sẽ cứu tôi.”

Cuối cùng ông chết đuối. Khi lên thiên đàng, ông than phiền với Chúa:
“Lạy Chúa, con đã tin tưởng Ngài, sao Ngài không cứu con?”

Chúa đáp:
“Ta đã gửi cho con hai chiếc thuyền và một chiếc trực thăng. Còn con muốn gì nữa?”


Nghe thì thấy buồn cười, nhưng nhiều khi đó lại là hình ảnh của chính chúng ta.

Lễ Chúa Thăng Thiên năm A, các môn đệ cũng đứng nhìn trời như thế.

Sau khi Chúa Giêsu về trời, các ông cứ đứng ngước mắt lên mãi. Có lẽ trong lòng còn ngổn ngang: hụt hẫng, tiếc nuối, hoang mang. Các ông đã quen có Chúa ở bên, quen nghe tiếng Chúa dạy, quen thấy Chúa làm phép lạ. Bây giờ Chúa đi rồi… biết sống sao đây?

Và rồi hai thiên thần xuất hiện hỏi một câu rất lạ: “Người Galilê sao còn đứng nhìn trời?” (Cv 1,11)

Một câu nghe như trách nhẹ. Nhưng thật ra, đó là lời đánh thức. Đức tin không phải là đứng yên nhìn trời. Đức tin không phải là khoanh tay chờ phép lạ. Đức tin không phải là chỉ nói “con phó thác” rồi chẳng làm gì cả.

Chúa về trời không phải để kéo chúng ta ra khỏi mặt đất này, nhưng để sai chúng ta trở lại với mặt đất — nơi có người đau khổ cần được yêu thương, có gia đình cần được hàn gắn, có người trẻ đang mất phương hướng, có những trái tim đang chờ một lời nâng đỡ.

Nhiều người nghĩ rằng sống đạo là “lo chuyện trên trời”. Nhưng Chúa Giêsu trước khi về trời lại căn dặn rất rõ:

“Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ.”

Nghĩa là: hãy lên đường. Hãy sống. Hãy yêu. Hãy làm điều gì đó.

Có những người cầu nguyện rất nhiều, nhưng không chịu tha thứ.
Có những người xin Chúa đổi đời, nhưng chẳng chịu thay đổi bản thân.
Có những người đợi Chúa mở cửa, trong khi chính họ chưa bao giờ bước tới.

Chúng ta thích nhìn trời vì nhìn trời dễ hơn đối diện với thực tế. Dễ hơn việc cúi xuống phục vụ. Dễ hơn việc phải hy sinh, phải kiên nhẫn, phải sống tử tế mỗi ngày.

Nhưng Chúa Thăng Thiên nhắc rằng: Chúa không biến mất. Ngài chỉ đổi cách hiện diện.

Ngày xưa Chúa đi bằng đôi chân ở Galilê. Hôm nay Chúa muốn đi bằng đôi chân của chúng ta.

Ngày xưa Chúa chạm đến người đau khổ bằng đôi tay của Ngài. Hôm nay Chúa muốn chạm bằng đôi tay của chúng ta.

Ngày xưa người ta nghe Tin Mừng từ chính miệng Chúa Giêsu. Hôm nay người ta đọc Tin Mừng qua cách sống của người Kitô hữu.

Điều đáng sợ nhất không phải là Chúa về trời. Điều đáng sợ là người môn đệ cứ đứng nhìn trời mà quên mất sứ mạng dưới đất.

Nhiều lúc mình cũng giống người đàn ông trong câu chuyện kia. Cứ xin Chúa làm phép lạ, nhưng lại không nhận ra Chúa đang cứu mình qua những điều rất bình thường: một người góp ý thật lòng, một cánh cửa công việc mở ra, một biến cố giúp mình trưởng thành, một người vẫn còn ở lại yêu thương mình, một lần thất bại để mình tỉnh ra.

Chúa thường không cứu ta theo cách ta muốn. Nhưng Ngài luôn cứu theo cách ta cần.

Lễ Thăng Thiên không phải là ngày Chúa “rời xa” nhân loại. Mà là ngày Chúa trao nhân loại lại cho đôi tay của chúng ta.

Đừng chỉ đứng nhìn trời. Hãy sống sao để giữa mặt đất này, người khác vẫn nhận ra có Chúa đang hiện diện.


Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu, nhiều khi con chỉ biết ngước nhìn trời mà quên mất người bên cạnh đang cần một bàn tay. Con cầu nguyện nhiều, nhưng lại ngại thay đổi. Con chờ phép lạ, nhưng không nhận ra Chúa vẫn âm thầm đi vào đời con qua những điều rất nhỏ.

Xin cho con đừng sống một đức tin chỉ biết nói, nhưng là một đức tin biết bước đi. Biết yêu thương. Biết phục vụ. Biết trở thành cánh tay nối dài của Chúa giữa cuộc đời này.

Và khi con mỏi mệt, xin nhắc con nhớ rằng: Chúa đã về trời, nhưng Chúa chưa bao giờ bỏ lại chúng con một mình.

Amen.


  • Có khi nào bạn cũng từng chờ Chúa hành động mà quên rằng Chúa đang gửi người đến giúp mình?
  • Nếu bài viết chạm đến bạn, hãy chia sẻ để ai đó đang mất phương hướng tìm lại niềm tin.
  • Đừng quên để lại một lời nguyện cho nhau dưới phần bình luận nhé.

Chìa Khóa Paul TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *