Suy tư Lễ Thăng Thiên cho người trẻ: Đừng Mải “Nhìn Trời”, Hãy Cúi Xuống Yêu Thương
Chuyến Bay Của Thanh Xuân Và Chiếc Vỗ Vai Của Thiên Thần
Bạn đã bao giờ tiễn một người cực kỳ quan trọng ra sân bay chưa?
Đó có thể là một người anh hướng dẫn thân thiết, một người bạn tri kỷ, hay một người thương chuẩn bị đi du học hoặc định cư xa. Chắc hẳn bạn còn nhớ cái cảm giác khi bóng họ khuất sau cánh cửa an ninh. Bạn bước ra ngoài sảnh, ngước mắt nhìn lên bầu trời, cố tìm kiếm một chiếc máy bay vừa cất cánh lẩn vào những đám mây. Dù máy bay đã bay mất hút từ lâu, bạn vẫn đứng đó, ngơ ngẩn, hụt hẫng và trống rỗng.
Cách đây vài năm, mình cũng từng đứng ở sân bay Tân Sơn Nhất tiễn anh trưởng nhóm thiện nguyện của tụi mình đi định cư. Anh ấy là “linh hồn” của nhóm, người luôn gồng gánh mọi việc, từ tìm nguồn tài trợ đến xắn tay áo nấu cơm cho người nghèo. Khi anh đi, cả đám đứng nhìn theo chiếc máy bay mãi không thôi, trong đầu ai cũng có một nỗi sợ vô hình: “Rồi ngày mai, tụi mình sẽ ra sao khi không có anh ấy?”
Đang đứng thẫn thờ thì điện thoại mình rung lên. Một tin nhắn anh hẹn giờ gửi: “Đừng có đứng nhìn theo máy bay mãi thế! Về đi, dọn dẹp kho đồ rồi cuối tuần này nhớ tiếp tục mang cơm ra gầm cầu cho các cô chú nhé. Anh vẫn luôn theo dõi tụi mày!”
Câu chuyện nhỏ ấy luôn ùa về trong tâm trí mình mỗi dịp Lễ Chúa Thăng Thiên.
1. Sự Hụt Hẫng Trên Núi Ô-liu
Hơn hai ngàn năm trước, trên núi Ô-liu, mười một Tông đồ có lẽ cũng mang một tâm trạng y hệt như những người trẻ chúng ta ở sân bay. Họ đứng đó, mắt đăm đăm nhìn lên trời khi Chúa Giêsu được cất lên và một đám mây bao phủ lấy Ngài.
Chúa Giêsu là Thầy, là điểm tựa, là hy vọng của họ. Khi có Ngài, sóng to gió lớn cũng hóa êm đềm, bánh và cá ít ỏi cũng hóa dư dật. Giờ Ngài đi mất, họ cảm thấy chới với. Việc cứ ngước mắt nhìn trời là một phản xạ rất “người”, một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo chút hơi ấm quen thuộc của Người Thầy vừa rời đi.
Nhưng ngay lúc đó, có hai thiên thần xuất hiện và vỗ vai họ: “Hỡi những người Galilê, sao các ông còn đứng nhìn lên trời?” (Cv 1,11).
Câu hỏi ấy không phải là một lời trách móc, mà là một sự đánh thức. Đừng nhìn trời nữa, cúi xuống đi, nhìn vào đôi tay mình đi, vì công việc bây giờ mới thực sự bắt đầu!
2. Chiếc Gậy Tiếp Sức Của Yêu Thương
Lễ Thăng Thiên thực chất là một lễ hội của sự tin tưởng. Bạn nghĩ xem, Chúa Giêsu hoàn toàn có thể ở lại trần gian thêm vài trăm năm, tự tay lập ra một hệ thống hoàn hảo, tự tay chữa lành cho mọi người trên toàn thế giới. Nhưng không, Ngài chọn cách “rút lui” khỏi tầm nhìn vật lý, để lại toàn bộ sự nghiệp cứu độ vĩ đại cho một nhóm người đánh cá ít học, hay sợ hãi và từng chối bỏ Ngài.
Tại sao Ngài lại mạo hiểm như vậy? Vì Ngài tin họ. Và hôm nay, Ngài tin chúng ta.
Chúa Giêsu thăng thiên giống như người chạy điền kinh trao lại chiếc gậy tiếp sức cho đồng đội của mình. Sự vắng mặt thể lý của Ngài nhường chỗ cho một sự hiện diện mới mẻ hơn, sâu rộng hơn. Ngài không còn bị giới hạn ở một vùng đất Palestine nhỏ bé nữa. Ngài muốn đôi chân của bạn mang Ngài đến giảng đường đại học. Ngài muốn đôi tay của bạn thay Ngài gõ những dòng tin nhắn an ủi một người bạn đang trầm cảm. Ngài muốn nụ cười của bạn thay Ngài xoa dịu những áp lực chốn công sở.
Như nữ tu Têrêsa Avila từng viết những dòng rất chạm: “Chúa Kitô không có thân xác nào trên trần gian này ngoài thân xác bạn. Ngài không có đôi tay nào ngoài đôi tay bạn, không có đôi chân nào ngoài đôi chân bạn.”
3. Sống Giữa Trần Gian, Lòng Hướng Về Trời
Là những người trẻ Công giáo, đôi khi chúng ta bị giằng xé. Một mặt, ta muốn lao vào cuộc đời để cống hiến, kiếm tiền, khẳng định bản thân. Mặt khác, ta lại được dạy phải hướng về Nước Trời.
Lễ Thăng Thiên dạy chúng ta một bài học về sự cân bằng tuyệt đẹp: Quê hương thật của chúng ta ở trên trời, nơi “Người Anh Cả” Giêsu đã vào trước để dọn chỗ. Nghĩ về điều đó để chúng ta không bị cuốn chìm vào những bon chen, đố kỵ, hay tuyệt vọng khi gặp thất bại. Nhưng đồng thời, vì có một quê hương tuyệt vời như thế đang chờ đón, chúng ta càng phải có trách nhiệm sống thật rực rỡ, thật tử tế ở trần gian này.
Đừng mải mê “đứng nhìn trời” bằng những lời kinh sáo rỗng hay những việc đạo đức chỉ để trốn tránh thực tại. Hãy biến lời cầu nguyện thành hành động. Hãy để Nước Trời được bắt đầu ngay từ hôm nay, trong chính cách chúng ta đối xử với gia đình, bạn bè và những người khốn khó quanh ta.
Lời Nguyện Cho Những Ngày Không Còn “Nhìn Trời”
Lạy Chúa Giêsu, Người Anh Cả của tụi con!
Nhiều lúc giữa cuộc đời hối hả, tụi con thấy mệt mỏi và trống rỗng quá. Tụi con hay nhìn lên bầu trời, tự hỏi Chúa đang ở đâu giữa những áp lực thi cử, giữa mớ deadline ngập đầu, hay giữa những tổn thương, tan vỡ mà chẳng ai thấu hiểu.
Cảm ơn Chúa vì hôm nay đã gửi “thiên thần” đến vỗ vai, nhắc nhở tụi con đừng chỉ mải đứng nhìn trời. Cảm ơn Chúa vì đã tin tưởng giao phó thế giới này, giao phó gia đình, lớp học và công ty của tụi con vào đôi tay vụng về của tụi con.
Xin ban Thánh Thần của Ngài xuống, như xưa Ngài đã hứa. Để đôi mắt tụi con dù luôn hướng về vinh quang Nước Trời, nhưng đôi chân vẫn bám chặt vào đất. Xin cho tụi con can đảm xắn tay áo lên, sống tử tế hơn một chút, yêu thương nhiều hơn một chút, để bất cứ ai gặp tụi con hôm nay, đều nhận ra rằng: Chúa vẫn đang sống, đang làm việc, và đang mỉm cười qua chính thanh xuân của chúng con.
Amen.
Chìa Khóa Paul TMC
