TỪ LỜI TUNG HÔ ĐẾN ĐỒI GÔLGÔTA
Lễ Lá luôn mang đến cho chúng ta một cảm giác choáng ngợp và đầy mâu thuẫn. Phụng vụ dường như bị bẻ gãy làm đôi: phút trước, ta hân hoan cầm nhành lá tưng bừng hát vang “Hoan hô Con Vua Đavít!”; phút sau, bài Thương Khó vang lên, không gian chùng xuống, rợn ngợp những tiếng gào thét “Đóng đinh nó vào thập giá!”.
Lễ Lá không dừng lại ở vinh quang tung hô. Đó chỉ là cánh cửa mở ra một hành trình bước vào mầu nhiệm trung tâm của đức tin: Thập Giá.
Đức tin không phải là một tấm vé miễn trừ đau khổ
Có bao giờ chúng ta lầm tưởng rằng: theo Chúa là sẽ luôn bình an, thi cử đỗ đạt, công việc hanh thông, tình duyên viên mãn? Chúng ta rất dễ yêu mến một “Đức Giêsu vinh quang” tiến vào thành Giêrusalem, nhưng lại chần chừ, thoái lui khi Ngài mời gọi: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24).
Thiên Chúa không hứa một con đường trải hoa hồng, Ngài hứa sẽ đi cùng chúng ta trên con đường chông gai nhất. Chúa Giêsu tiến vào Giêrusalem không phải để lên một ngai vàng dát đầy quyền lực thế gian, mà là để bước lên ngai vàng Thập Giá – nơi tình yêu tự hiến đạt đến đỉnh điểm.
Thập giá của người trẻ hôm nay: Đâu là nơi ta đang gục ngã?
Thập giá của người trẻ chúng ta hôm nay không nhất thiết là những cây gỗ nặng nề trên vai, mà nó mang muôn ngàn hình dáng khác nhau trong nhịp sống hối hả này.
- Đó là sức nặng của áp lực và kỳ vọng: Là những đêm thức trắng chạy deadline, là nỗi sợ hãi khi đứng trước ngưỡng cửa tốt nghiệp chưa tìm được việc làm, là cảm giác ngột ngạt khi phải gồng mình chứng tỏ bản thân để không thua kém bạn bè. Chúng ta kiệt sức vì những thước đo thành công mà thế gian áp đặt.
- Đó là sự bơ vơ, mất phương hướng: Giữa thế giới phẳng đầy rẫy thông tin, chưa bao giờ người trẻ lại dễ lạc lối đến thế. Những cám dỗ ảo bủa vây, những trào lưu lấp lánh nhưng rỗng tuếch khiến ta đôi khi đánh mất chính mình, không biết mình thực sự là ai và sống để làm gì.
- Và tận cùng, là nỗi cô đơn cắn rứt: Có thể bạn có hàng ngàn bạn bè trên mạng xã hội, nhưng lại chẳng có nổi một người để trút bầu tâm sự lúc 2 giờ sáng. Đằng sau những nụ cười, những dòng trạng thái tích cực, là những tâm hồn đang chịu thương tích, đang gào thét vì không ai thấu hiểu.
Chúa Giêsu thấu hiểu tất cả những điều đó. Khi vác Thập giá, Ngài đã nếm trải sự phản bội, sự cô đơn tột cùng khi bị bỏ rơi, và sự kiệt quệ đến ngã quỵ. Ngài không đứng trên cao để nhìn bạn đau khổ. Ngài đang ở đó, dưới sức nặng của cây thập tự tuổi trẻ mà bạn đang vác.
Tôi có dám mang “thập giá đời mình” mỗi ngày với Chúa không?
Bước vào Tuần Thánh, chúng ta được mời gọi nhìn thẳng vào thập giá của chính mình, không trốn chạy, không oán trách. Hãy tự hỏi: Tôi đang vác thập giá đời mình với thái độ nào? Kéo lê nó trong sự chán chường, hay dũng cảm ôm lấy nó cùng với Chúa Giêsu?
Theo Chúa là chấp nhận cả vòng nguyệt quế lẫn mão gai. Đừng sợ những lúc mỏi mệt hay vấp ngã. Giống như Chúa Giêsu đã ngã ba lần dưới sức nặng của Thập giá, bạn cũng được phép ngã. Nhưng quan trọng là bạn có để tình yêu của Ngài đỡ bạn đứng lên hay không.
Thanh xuân của bạn sẽ đẹp và ý nghĩa hơn rất nhiều, không phải vì nó vắng bóng những thử thách, mà vì trong mọi thử thách, bạn biết mình đang bước đi cùng Đấng đã chiến thắng cái chết bằng Tình Yêu.
Tuần Thánh này, hãy mang theo áp lực, sự chênh vênh và những giọt nước mắt của bạn đến dưới chân Thập Giá. Hãy để Ngài cùng vác với bạn!
Bạn đang mang vác “thập giá” nào trong những ngày này? Hãy để lại bình luận hoặc một lời nguyện tắt bên dưới để chúng ta cùng hiệp thông cầu nguyện cho nhau nhé.
Đừng quên SHARE bài viết/video này đến những người bạn đang cần một sự ủi an trong Tuần Thánh này.
Chìa Khóa Paul TMC
