Chúng Con Không Cần Một Diễn Giả
“Chúng Con Không Cần Một Diễn Giả…” | Suy Tư Chạm Tim Người Công Giáo
Có những Chúa Nhật… Người ta ra về sau Thánh lễ mà chẳng nhớ bài Tin Mừng nói gì.
Không phải vì Lời Chúa yếu đi. Nhưng vì trái tim con người đã quá quen với việc “nghe”.
Nghe nhiều đến mức… không còn đợi chờ nữa. Và lạ thay… Có khi người ngủ quên không phải giáo dân dưới hàng ghế. Mà chính là người đang đứng trên tòa giảng.
XIN CHA… CỨ IM LẶNG MỘT LẦN
Con từng nghĩ: Giáo hội cần nhiều bài giảng hay hơn. Nhiều kiến thức hơn. Nhiều kỹ năng hơn.
Nhưng rồi một ngày, con nhận ra: Điều làm lòng người thay đổi chưa bao giờ là sự hùng biện.
Có những bài giảng rất trơn tru… Mở đầu hấp dẫn. Dẫn chứng thông minh. Kết thúc đúng cấu trúc. Nhưng nghe xong… lòng vẫn lạnh.
Ngược lại, có những vị linh mục nói rất chậm… Thậm chí đôi khi run run. Không văn vẻ. Không khéo léo. Nhưng từng lời như chạm vào tim.
Vì đằng sau lời nói ấy… Là một đời cầu nguyện.
Có lẽ điều Giáo hội thiếu hôm nay không phải là những người biết nói về Chúa, mà là những người
đã thực sự ở lại với Chúa.
Con sợ những bài giảng được chuẩn bị bằng internet nhiều hơn bằng nước mắt. Sợ những bài chia sẻ đầy kiến thức nhưng thiếu vết thương. Sợ khi Lời Chúa trở thành “nội dung”, và tòa giảng trở thành một sân khấu đạo đức.
Bởi người giáo dân bình thường như chúng con… thật ra cảm được.
Chúng con biết khi nào Cha giảng bằng trí nhớ. Và khi nào Cha giảng bằng chính những đêm thức trắng với Chúa.
Có những linh mục làm đủ mọi việc cho giáo xứ. Quản lý. Xây dựng. Điều hành. Họp hành. Nhưng rồi âm thầm đánh mất điều quan trọng nhất: một trái tim biết run lên trước Lời Chúa.
Con nhớ có lần nhìn một vị linh mục già nâng Mình Thánh. Tay ngài run. Không phải vì tuổi tác. Mà vì lòng kính sợ. Khoảnh khắc ấy còn giảng mạnh hơn cả một bài giảng dài. Vì người ta chỉ có thể trao Chúa cho người khác khi chính mình còn kinh ngạc vì Chúa.
Nên hôm nay, nếu được xin một điều… Con không xin các Cha giảng hay hơn.
Con chỉ xin: Xin Cha cầu nguyện nhiều hơn. Xin Cha sống chậm lại trước Nhà Tạm. Xin Cha đừng để mình trở thành “nhân viên của Giáo hội”. Xin Cha đừng quen với bàn thờ đến mức không còn xúc động nữa.
Vì điều cứu được thế giới này không phải là một linh mục tài giỏi. Mà là một linh mục thánh thiện.
Và nếu một ngày Cha thấy lòng mình khô cạn… Xin Cha đừng sợ im lặng.
Giáo dân chúng con không cần những bài giảng hoàn hảo mỗi tuần. Chúng con cần một người cha còn biết quỳ. Một người mục tử còn khóc được khi đọc cuộc Thương Khó. Một linh mục còn tin rằng mỗi linh hồn trước mặt mình là vô giá.
Rồi khi ấy… Cha hãy giảng lại. Dù chỉ một câu thôi. Nhưng là câu nói ra sau khi Cha đã gặp Chúa trong cô tịch.
Vì chỉ một lời phát xuất từ ngọn lửa thật có thể cứu một người đang tuyệt vọng.
Chỉ một bài giảng được sinh ra từ cầu nguyện có thể làm một người quay về xưng tội sau nhiều năm.
Chỉ một trái tim cháy lửa mới có thể đốt cháy những trái tim khác.
Con vẫn yêu Giáo hội. Vẫn yêu thiên chức linh mục. Và có lẽ… đó là lý do con đau.
Nhưng phía sau nỗi đau ấy vẫn là một niềm hy vọng rất lớn: Rằng đâu đó, trong những nhà nguyện âm thầm lúc nửa đêm, vẫn có những linh mục đang quỳ khóc cho đoàn chiên mình. Chính các ngài đang giữ cho thế giới này chưa tắt ánh sáng.
Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
Có những lần chúng con ngồi dưới nhà thờ, nghe rất nhiều… nhưng lòng lại trống rỗng.
Không phải vì Lời Chúa mất đi sức mạnh, mà vì thế giới này đã quá ồn, và trái tim con người đã quá mệt.
Hôm nay, chúng con không cầu xin cho các linh mục của Chúa trở thành những người nói hay, nhưng xin cho các ngài trở thành những con người biết quỳ lâu trước Nhà Tạm.
Xin đừng để các mục tử của Chúa bị cuốn vào công việc đến mức quên mất Chúa. Đừng để đôi tay quen nâng Mình Thánh nhưng trái tim lại nguội lạnh dần theo năm tháng.
Lạy Chúa, xin giữ cho các linh mục còn biết khóc… khóc cho tội lỗi nhân loại, khóc cho những linh hồn lạc xa, và đôi khi… khóc vì chính sự yếu đuối của mình.
Xin cứu các ngài khỏi sự khô khan âm thầm, khỏi những bài giảng chỉ còn là trách nhiệm, khỏi những tháng ngày phục vụ mà không còn niềm lửa ban đầu.
Và nếu một ngày các ngài mệt mỏi… xin cho các ngài đủ can đảm để dừng lại bên Chúa, thay vì tiếp tục bước đi với một tâm hồn trống rỗng.
Lạy Chúa, Giáo Hội hôm nay không thiếu ánh sáng của Lời Ngài. Điều chúng con thiếu là những tâm hồn thật sự cháy lửa khi trao ban Lời ấy.
Xin làm cho các linh mục của Chúa không trở thành những người điều hành thánh lễ, nhưng là những người cha. Không chỉ giảng về Chúa, mà thật sự sống với Chúa. Không chỉ nói về tình yêu, mà trở thành dấu chỉ của tình yêu. Không chỉ đọc Tin Mừng, mà để Tin Mừng đi qua chính những vết thương của đời mình.
Và lạy Chúa… nếu hôm nay có một linh mục nào đó đang âm thầm cô đơn, đang chiến đấu trong đêm tối đức tin, đang mệt vì đoàn chiên, đang đau vì những điều không ai hiểu… Xin hãy ôm lấy ngài. Vì đôi khi, người vẫn đứng nâng đỡ đức tin cho người khác, lại là người đang cần được chữa lành nhất.
Xin cho chúng con cũng biết cầu nguyện nhiều hơn là phán xét. Biết yêu Giáo Hội bằng nước mắt, chứ không bằng những lời cay nghiệt. Để sau tất cả, chúng con vẫn còn có thể cùng nhau quỳ xuống, và thưa với Chúa rằng: “Lạy Chúa, xin đừng để ngọn lửa nào tắt đi trong Giáo Hội của Ngài.”
Amen.
- Bạn có từng được chạm đến bởi một bài giảng thay đổi cuộc đời? Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn.
- Nếu bài viết này chạm đến trái tim bạn, xin hãy lan tỏa để nhiều người cùng suy ngẫm.
- Xin cầu nguyện đặc biệt cho các linh mục của chúng ta hôm nay.
Chìa Khóa Paul TMC
