Những Nghịch Lý Của “Ông Giêsu” Và Cuộc Vật Lộn Của Cái Tôi Ít Kỷ
NHỮNG NGHỊCH LÝ CỦA “ÔNG GIÊSU” VÀ CÁI TÔI BẤT ỔN
Thành thật mà nói, làm bạn với Giêsu nhiều lúc “đau tim” và bực mình vô cùng. Nếu Ngài mở một phòng khám tư vấn tâm lý thời nay, chắc chắn Ngài sẽ… ế khách. Bởi vì mọi lời khuyên của Ngài dường như luôn đi ngược lại hoàn toàn với những gì cái tôi của tôi muốn nghe.
Chuyện cái tôi và những bản kế hoạch
- Tôi là một kẻ thích sự an toàn. Tôi luôn đòi một bản hợp đồng bảo hiểm trọn gói có đóng dấu đỏ chót cho tương lai của mình. Thế mà Ngài nhún vai: “Ta chẳng hứa hẹn gì.”
- Tôi hì hục thức đêm để vẽ ra một kế hoạch 10 năm hoàn hảo, đường đi nước bước rõ ràng. Ngài mỉm cười, nhẹ nhàng xóa sạch sành sanh và bảo: “Quên nó đi, hãy theo Ta.”
- Tôi cắn răng cày cuốc để kiếm tìm một chút của cải vật chất làm vốn lận lưng. Ngài lại chỉ tay về phía trước: “Hãy bỏ lại đằng sau.”
- Nhiều lúc tôi nghĩ mình cũng “ngon lành”, sống tử tế, đi lễ không thiếu ngày nào, chắc cũng đủ điểm đỗ vào Nước Trời. Ngài tạt ngay một gáo nước lạnh: “Tốt lành thôi chưa đủ, con phải từ bỏ chính mình.”
Chuyện đối nhân xử thế
Làm môn đệ của Ngài là một chuỗi ngày bị khiêu khích đến bối rối.
- Lúc tôi bốc hỏa, xắn tay áo chuẩn bị “ăn thua đủ” với kẻ vừa chọc tức mình, Ngài thủng thẳng bảo: “Hãy thứ tha.”
- Lúc tôi ấm ức, cay cú nghĩ cách trả đũa cho hả dạ, Ngài lại gõ gõ vào má: “Đưa má bên kia đây.”
- Tôi là một đứa thích làm “sếp”, thích chỉ tay năm ngón và ra lệnh cho người khác. Ngài lẳng lặng đưa cho tôi cái chậu và chiếc khăn: “Hãy phục vụ, và học vâng lời.”
- Tôi khao khát cái ghế VIP nhất trong bàn tiệc, nơi ai cũng phải ngước nhìn. Ngài lại dắt tay tôi chỉ về chiếc ghế nhựa ở tít góc phòng: “Xuống chỗ cuối cùng đi con.”
- Tôi cuộn mình trong không gian riêng, chỉ muốn một ngày cuối tuần yên tĩnh không ai làm phiền. Ngài lại mở toang cửa, đẩy những con người đầy thương tích đến và muốn tôi bị quấy rầy.
Chuyện của sự thấu hiểu
- Tôi vốn thích sự rạch ròi, trắng là trắng, đen là đen, có gì nói nấy. Thế mà Ngài cứ thích nói chuyện bằng “Dụ ngôn”.
- Tôi đi tìm tri thức, muốn chứng minh mọi phép lạ bằng luận lý, Ngài chỉ nhìn tôi và nói ngắn gọn: “Hãy tin.”
- Lúc tôi muốn dĩ hòa vi quý bề ngoài để yên thân, Ngài bảo: “Ta đến đem gươm giáo.”
- Lúc tôi thèm khát gieo sự êm ấm giả tạo, Ngài lại quẹt diêm: “Ta đem lửa xuống thế gian.”
Nhưng rồi…
- Lúc tôi sợ hãi co rúm lại trước những bão giông của cuộc đời, Ngài đứng chắn trước mặt tôi: “Can đảm lên.”
- Lúc tôi bồn chồn, lo âu đến mất ngủ vì những được mất hơn thua, Ngài đặt tay lên vai tôi: “Tĩnh lặng.”
- Và khi tôi lê bước trong tuyệt vọng, rã rời vì những đắng cay gục ngã, Ngài dang tay ra: “Thầy đây, đừng sợ!”
Lời “chữa quê” cuối cùng
Không, tôi thực sự không hiểu Ông Giêsu này! Ngài phá bĩnh mọi trật tự của tôi. Đã không ít lần, tôi mệt mỏi và muốn nộp đơn “xin thôi việc”. Giống như nhiều người khác, tôi thèm đi theo một ông thầy nào đó thực dụng hơn, chắc ăn hơn, một người sẽ dung túng cho cái tôi của tôi thay vì bắt tôi phải vác thập giá.
Nhưng ngặt một nỗi, dù tôi có ngang bướng và dằn vặt đến đâu, tôi lại không thể rời đi. Bởi vì ở bên Ngài, dù đầy thách thức và những đòi hỏi khắt khe, lại có một sự bình an sâu thẳm mà thế gian không thể nào mua được.
Nên đành vậy, sau vô số lần giận dỗi và muốn bỏ cuộc, tôi lại lầm bầm mượn lời của Thánh Phêrô để “chữa quê” với Ngài:
“Bỏ Thầy, con biết đến với ai? Vì chỉ mình Thầy mới có Lời ban sự sống đời đời.”
Chìa Khóa Paul TMC
- Còn bạn, đâu là ‘nghịch lý’ lớn nhất giữa bạn và Chúa Giêsu lúc này? Hãy để lại bình luận phía dưới để cùng chia sẻ nhé!
- Nếu bài suy niệm này chạm đến bạn, đừng ngần ngại bấm Chia sẻ để lan tỏa chút bình an này đến mọi người.
