Thánh Inhaxiô Loyola: Từ Chàng Hiệp Sĩ Đầy Tham Vọng Đến Vị Thánh Vĩ Đại

Thánh Inhaxiô Loyola: Từ Chàng Hiệp Sĩ Đầy Tham Vọng Đến Vị Thánh Vĩ Đại

THÁNH INHAXIÔ LOYOLA: KHI MỘT VIÊN ĐẠN PHÁO LÀM THAY ĐỔI CẢ CUỘC ĐỜI

Có những biến cố khi xảy đến, ta chỉ thấy đau. Có những cánh cửa khi khép lại, ta chỉ thấy mất mát. Có những ước mơ tan vỡ khiến ta nghĩ rằng cuộc đời mình đã đi vào ngõ cụt.

Nhưng nhiều năm sau nhìn lại, ta mới hiểu: có thể chính nơi mình tưởng là dấu chấm hết, Thiên Chúa lại đang âm thầm viết một khởi đầu mới.

Năm 1521, giữa chiến trường Pamplona, một viên đạn pháo đã bắn trúng chân một chàng hiệp sĩ trẻ. Viên đạn ấy làm gãy chân ông. Nó làm tan vỡ giấc mơ công danh. Nó lấy đi vẻ ngoài mà ông từng rất tự hào. Và cuối cùng, nó dẫn ông đến con đường trở thành một vị thánh. Chàng hiệp sĩ ấy tên là Inhaxio Loyola.

Sau này, ngài trở thành vị sáng lập Dòng Tên, một trong những dòng tu có ảnh hưởng sâu rộng nhất trong lịch sử Giáo Hội Công Giáo.

Nhưng trước khi trở thành một vị thánh, Inhaxio từng là một con người rất khác. Ngài từng mê danh vọng. Từng thích được người khác ngưỡng mộ. Từng mơ về những chiến công, những địa vị cao sang và một cuộc đời đầy vinh quang.

Có lẽ vì thế mà câu chuyện của thánh Inhaxio vẫn gần gũi với con người hôm nay. Bởi đâu đó trong chúng ta cũng có một Inhaxio. Ta muốn thành công. Ta muốn được công nhận. Ta muốn có một vị trí khiến người khác phải nể phục. Ta sợ thất bại. Ta sợ bị bỏ lại phía sau. Ta cố gắng xây dựng hình ảnh của mình, đôi khi còn chăm chút cho vẻ ngoài nhiều hơn đời sống bên trong.

Nhưng rồi cuộc đời có thể bất ngờ gửi đến một “viên đạn pháo”. Một căn bệnh. Một lần thất bại. Một cuộc tình tan vỡ. Một công việc mất đi. Một người thân qua đời. Một biến cố khiến mọi dự tính bỗng đảo lộn.

Và ta tự hỏi:

“Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi?”

Có lẽ ngày ấy, nằm đau đớn trên giường bệnh, Inhaxio cũng từng tự hỏi như thế.


1. Chàng hiệp sĩ không muốn chấp nhận thất bại

Tên thật của thánh Inhaxio là Íñigo López de Loyola. Ngài sinh năm 1491 tại vùng Basque, Tây Ban Nha, trong một gia đình quý tộc.

Từ nhỏ, Íñigo đã có một tâm hồn mạnh mẽ, quyết liệt và đầy tham vọng. Ngài muốn trở thành một hiệp sĩ nổi tiếng. Muốn lập chiến công. Muốn được sống trong những lâu đài, triều đình và những cuộc phiêu lưu hào nhoáng.

Ngài không phải là một chàng trai yếu đuối. Trái lại, Íñigo có ý chí rất mạnh.

Nhưng trong một thời gian dài, sức mạnh ấy lại được dùng để theo đuổi danh vọng trần thế.

Năm 1521, quân Pháp tấn công thành Pamplona. Dù lực lượng yếu hơn rất nhiều, Íñigo vẫn quyết định chiến đấu. Trong mắt ngài, đầu hàng là điều khó chấp nhận. Ngài muốn chứng tỏ lòng can đảm của một hiệp sĩ.

Rồi một viên đạn pháo bay đến. Nó làm một chân ngài bị gãy nặng, chân kia cũng bị thương. Người ta đưa ngài trở về lâu đài Loyola để chữa trị.

Để cứu mạng ngài, các bác sĩ phải phẫu thuật nhiều lần. Những cuộc phẫu thuật thời đó vô cùng đau đớn vì chưa có thuốc gây mê như ngày nay.

Người thân chứng kiến cũng không chịu nổi. Thế nhưng Íñigo gần như không kêu than. Ý chí của ngài mạnh đến mức khiến người khác kinh ngạc.

Nhưng ngay cả khi đã thoát chết, ngài vẫn chưa từ bỏ giấc mơ cũ.

Khi nhận ra chân mình bị biến dạng và có thể khiến dáng đi trở nên khập khiễng, ngài còn yêu cầu bác sĩ phẫu thuật lại. Không phải vì đau. Mà vì ngài không muốn mất đi vẻ ngoài của một hiệp sĩ. Ngài muốn trở lại triều đình. Muốn tiếp tục chinh phục danh vọng. Ngài chưa biết rằng Thiên Chúa đang chuẩn bị cho mình một cuộc đời khác.

Có những lúc, ta cũng giống Inhaxio. Thiên Chúa đã cho ta một biến cố để dừng lại, nhưng ta vẫn chỉ mong được trở về đúng cuộc sống cũ.

Ta cầu nguyện:

“Lạy Chúa, xin lấy đi khó khăn này để con được sống như trước.”

Nhưng đôi khi Thiên Chúa không chỉ muốn chữa lành vết thương. Ngài muốn thay đổi hướng đi của cả cuộc đời.


2. Hai cuốn sách và một câu hỏi làm thay đổi số phận

Trong thời gian nằm dưỡng thương, Íñigo rất buồn chán. Ngài muốn đọc những cuốn tiểu thuyết lãng mạn về các hiệp sĩ, những cuộc chiến và những chuyện tình hào hùng.

Nhưng trong lâu đài không có những cuốn sách ấy. Chỉ có hai cuốn sách:

Cuộc đời Đức GiêsuHạnh các Thánh.

Không còn lựa chọn nào khác, Íñigo đành đọc. Ban đầu, có lẽ ngài chỉ đọc để giết thời gian.

Nhưng càng đọc, tâm hồn ngài càng bị đánh động. Ngài đọc về Đức Giêsu. Một vị Vua không sống trong cung điện. Một Đấng quyền năng nhưng cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Một Đấng không tìm kiếm vinh quang cho riêng mình nhưng chấp nhận thập giá vì yêu thương nhân loại.

Ngài đọc về các vị thánh. Những con người đã từ bỏ giàu sang. Những người dám đi đến những vùng đất xa lạ. Những người sống nghèo khó để phục vụ người nghèo. Những người đã trao cả cuộc đời cho Thiên Chúa.

Rồi một câu hỏi bắt đầu vang lên trong lòng ngài:

“Nếu thánh Phanxicô đã làm được như thế, tại sao tôi lại không thể?”

“Nếu các vị thánh đã sống một cuộc đời cao đẹp như vậy, tại sao tôi chỉ muốn tìm kiếm danh vọng cho riêng mình?”

Đó là một câu hỏi đơn giản. Nhưng đôi khi, một câu hỏi đúng có thể làm thay đổi cả một đời người. Íñigo nhận ra một điều rất lạ.

Khi tưởng tượng mình trở thành một hiệp sĩ nổi tiếng, tâm hồn ngài cảm thấy hào hứng. Nhưng niềm vui ấy nhanh chóng qua đi.

Sau những giấc mơ về danh vọng, ngài lại thấy trống rỗng. Còn khi nghĩ đến việc sống như các thánh, phục vụ Chúa và giúp đỡ người khác, ngài cũng cảm thấy vui. Nhưng niềm vui ấy ở lại lâu hơn. Nó để lại trong lòng một sự bình an sâu xa.

Từ kinh nghiệm ấy, Inhaxio dần khám phá điều sau này trở thành một phần quan trọng trong linh đạo của ngài: Không phải mọi cảm xúc đều dẫn ta đến cùng một nơi.

Có những niềm vui khiến ta phấn khích trong chốc lát nhưng sau đó để lại sự trống rỗng. Có những lựa chọn ban đầu đòi hỏi hy sinh nhưng sau đó đem lại bình an, hy vọng và lòng yêu mến.

Ngài học cách lắng nghe những chuyển động bên trong tâm hồn. Ngài gọi đó là phân định thần loại: nhận ra điều gì đang đưa ta đến gần Thiên Chúa và điều gì đang kéo ta xa khỏi Ngài.

Ngày nay, con người có rất nhiều lựa chọn. Một công việc. Một mối quan hệ. Một hướng đi. Một giấc mơ. Một quyết định quan trọng.

Nhưng ta thường chỉ hỏi:

“Điều này có làm tôi thành công không?”

“Điều này có giúp tôi kiếm được nhiều tiền không?”

“Người khác có ngưỡng mộ tôi không?”

Có lẽ thánh Inhaxio sẽ mời ta hỏi thêm:

“Sau lựa chọn này, tâm hồn tôi trở nên tốt hơn hay ích kỷ hơn?”

“Tôi đến gần Thiên Chúa hơn hay xa Ngài hơn?”

“Điều này giúp tôi yêu thương nhiều hơn hay chỉ làm cái tôi của tôi lớn hơn?”


3. Đêm dâng thanh kiếm

Sau khi bình phục, Íñigo quyết định rời khỏi cuộc đời cũ. Ngài rời lâu đài. Rời những bộ quần áo sang trọng. Rời giấc mơ trở thành một hiệp sĩ nổi tiếng.

Ngài đổi quần áo của mình cho một người nghèo và lên đường hành hương. Đến đền Đức Mẹ Montserrat, ngài đã thức suốt đêm để cầu nguyện.

Rồi ngài đặt thanh kiếm của mình trước bàn thờ Đức Mẹ. Đó không chỉ là việc đặt xuống một món vũ khí. Đó là việc đặt xuống cả một con người cũ. Thanh kiếm từng được dùng để tìm kiếm chiến công. Giờ đây, ngài muốn dùng sức mạnh của mình để phục vụ Thiên Chúa.

Nhưng việc hoán cải không có nghĩa là mọi khó khăn lập tức biến mất. Inhaxio bước vào một thời kỳ thanh luyện đầy đau đớn tại Manresa.

Ngài cầu nguyện nhiều giờ. Ăn chay. Hãm mình. Xét mình rất kỹ. Ngài muốn trở nên hoàn hảo.

Nhưng càng cố gắng, ngài càng cảm thấy nặng nề. Ngài bị ám ảnh bởi những lỗi lầm trong quá khứ. Ngài xưng tội nhiều lần nhưng vẫn không cảm thấy bình an. Ngài nghĩ rằng mình chưa đủ tốt. Chưa đủ thánh thiện. Chưa đủ xứng đáng. Có lúc, tâm hồn ngài chìm trong tuyệt vọng.

Ngài từng bị cám dỗ muốn từ bỏ tất cả. Đây là một chi tiết rất thật và rất gần gũi. Ngay cả một vị thánh cũng từng đi qua những ngày tối tăm. Ngay cả một người có lòng yêu mến Chúa cũng có thể cảm thấy khô khan. Ngay cả người cầu nguyện nhiều vẫn có thể hoang mang. Đức tin không phải lúc nào cũng là cảm giác bình an.

Đôi khi, đức tin là vẫn tiếp tục bước đi khi chưa nhìn thấy ánh sáng.


4. Bên dòng sông Cardoner

Trong những ngày ở Manresa, Thiên Chúa đã dạy Inhaxio bằng những kinh nghiệm sâu xa.

Một ngày nọ, khi đang ngồi gần dòng sông Cardoner, ngài được soi sáng đặc biệt.

Sau này, Inhaxio kể rằng trong giây phút ấy, ngài hiểu được rất nhiều điều về Thiên Chúa, về con người và về thế giới.

Ngài cảm thấy như đôi mắt tâm hồn mình được mở ra.

Kinh nghiệm ấy chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, nhưng ảnh hưởng đến cả cuộc đời.

Inhaxio nhận ra rằng đời sống thiêng liêng không phải là cố gắng làm thật nhiều để chứng minh mình thánh thiện.

Đời sống thiêng liêng trước hết là để cho Thiên Chúa dẫn dắt.

Ngài bắt đầu sống quân bình hơn. Ăn uống điều độ. Chăm sóc bản thân. Giữ gìn vẻ ngoài gọn gàng.

Và quan trọng hơn, ngài bắt đầu giúp đỡ người khác. Ngài chia sẻ những gì mình đã trải nghiệm. Ngài hướng dẫn người khác cầu nguyện. Ngài giúp họ nhận ra tiếng Chúa trong cuộc sống.

Từ những kinh nghiệm ấy, ngài dần hình thành cuốn Linh Thao – một hành trình cầu nguyện và phân định giúp con người nhận ra Thiên Chúa đang hoạt động trong cuộc đời mình.

Điều đặc biệt là Inhaxio không dạy người ta trốn khỏi thế giới. Ngài dạy người ta tìm gặp Thiên Chúa ngay trong đời thường. Trong công việc. Trong gia đình. Trong những niềm vui. Trong những thất bại. Trong những người ta gặp mỗi ngày.

Tinh thần ấy được diễn tả bằng một câu nói nổi tiếng:

“Tìm gặp Thiên Chúa trong mọi sự.”

Không chỉ trong nhà thờ. Không chỉ khi quỳ cầu nguyện. Không chỉ trong những giờ đạo đức.

Mà trong mọi sự. Một người mẹ chăm sóc con. Một người cha vất vả đi làm. Một sinh viên cố gắng học tập. Một người trẻ từ chối điều xấu. Một người biết xin lỗi. Một người âm thầm giúp đỡ người nghèo.

Nếu được sống với tình yêu và hướng về Thiên Chúa, những việc bình thường ấy cũng có thể trở thành lời cầu nguyện.


5. Bị nghi ngờ, bị xét hỏi và bị bỏ tù

Khi bắt đầu hướng dẫn người khác về đời sống thiêng liêng, Inhaxio gặp nhiều chống đối. Ngài chưa có bằng cấp thần học.

Một số người nghi ngờ rằng ngài đang giảng dạy những điều sai lạc. Ngài bị điều tra. Bị xét hỏi. Có lúc còn bị giam giữ.

Điều đáng nói là người ta không tìm thấy lỗi giáo lý nghiêm trọng nào nơi ngài. Nhưng Inhaxio hiểu rằng nếu muốn phục vụ Giáo Hội lâu dài, ngài cần được đào tạo bài bản.

Vì thế, khi đã không còn trẻ, ngài quyết định đi học. Ngài học tiếng Latinh. Học triết học. Học thần học. Có những lúc, ngài phải ngồi học cùng những sinh viên trẻ hơn mình rất nhiều.

Từ một hiệp sĩ từng muốn được người khác ngưỡng mộ, Inhaxio trở thành một học trò khiêm tốn.

Đó là một cuộc hoán cải rất lớn.

Nhiều người muốn làm điều lớn lao nhưng không muốn bắt đầu từ những việc nhỏ. Muốn được trao trách nhiệm nhưng không muốn học hỏi. Muốn được công nhận nhưng không muốn kiên nhẫn.

Thánh Inhaxio cho thấy: Khi đã tìm được lý tưởng đúng, ta không ngại bắt đầu lại từ đầu.


6. Những người bạn và một giấc mơ lớn

Tại Paris, Inhaxio gặp những người bạn đặc biệt.

Trong số đó có Phêrô FavrePhanxicô Xaviê.

Phanxicô Xaviê là một thanh niên thông minh, tài năng và đầy tham vọng. Ông muốn thành công. Muốn có địa vị. Muốn được nhiều người biết đến.

Có lẽ Inhaxio nhìn thấy nơi người bạn trẻ ấy hình ảnh của chính mình ngày trước. Ngài không ép buộc. Không lên án. Không nói những lời đạo đức khô khan.

Ngài kiên nhẫn đồng hành. Và rồi ngài đặt cho Phanxicô một câu hỏi dựa trên Tin Mừng:

“Được cả thế giới mà phải mất linh hồn thì nào có ích gì?”

Câu hỏi ấy đã chạm đến trái tim Phanxicô.

Sau này, Phanxicô Xaviê trở thành một trong những nhà truyền giáo vĩ đại nhất của Giáo Hội.

Từ đó, một nhóm bạn dần hình thành. Họ không chỉ là những người cùng học. Họ là những người cùng cầu nguyện. Cùng chia sẻ một lý tưởng. Cùng muốn hiến dâng cuộc đời để phục vụ Chúa.

Ngày 15 tháng 8 năm 1534, tại nhà nguyện Montmartre ở Paris, họ cùng tuyên khấn sống khó nghèo và khiết tịnh. Họ dự định đến Đất Thánh. Nhưng kế hoạch không thực hiện được.

Thay vì tan rã, họ quyết định đến Roma và đặt mình dưới sự hướng dẫn của Đức Giáo Hoàng. Đây là một bài học rất đẹp.

Không phải mọi kế hoạch của chúng ta đều thành công. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, Thiên Chúa có thể mở ra một con đường khác.

Điều quan trọng là ta đừng bám chặt vào kế hoạch của mình đến mức không còn nhận ra ý Chúa.


7. “Ta muốn con phục vụ Chúng Ta”

Trên đường đến Roma, tại La Storta, Inhaxio có một kinh nghiệm thiêng liêng sâu sắc. Ngài cảm nhận mình được Chúa Cha trao cho Chúa Con đang vác thập giá.

Và ngài nghe lời mời gọi:

“Ta muốn con phục vụ Chúng Ta.”

Đối với Inhaxio, đó là sự xác nhận. Cuộc đời mới của ngài không còn là tìm kiếm vinh quang cho bản thân. Ngài được mời gọi phục vụ Đức Kitô. Phục vụ Giáo Hội. Phục vụ các linh hồn.

Khi đến Roma, Đức Giáo Hoàng nhận thấy nơi nhóm bạn ấy một tinh thần vừa trí thức, vừa đạo đức, vừa sẵn sàng lên đường.

Năm 1540, Đức Giáo Hoàng Phaolô III chính thức phê chuẩn một dòng tu mới: Tu Hội Chúa Giêsu – Dòng Tên.

Các thành viên của Dòng Tên không chỉ khấn khó nghèo, khiết tịnh và vâng phục. Họ còn sẵn sàng đi bất cứ nơi nào Giáo Hội cần.

Điều ấy trở thành một nét đặc biệt trong linh đạo Dòng Tên: Sẵn sàng lên đường để phục vụ.

Không chọn nơi dễ dàng. Không chỉ làm điều mình thích. Nhưng đi đến nơi có nhu cầu lớn hơn.


8. Một vị thánh điều hành cả thế giới từ căn phòng nhỏ

Sau khi Dòng Tên được thành lập, Inhaxio sống tại Roma. Ngài không đi khắp thế giới như Phanxicô Xaviê.

Nhưng từ căn phòng nhỏ của mình, ngài hướng dẫn những người đang lên đường đến nhiều nơi. Ngài viết hàng ngàn lá thư. Ngài động viên các tu sĩ. Giải quyết những khó khăn. Gửi người đi truyền giáo. Thành lập trường học. Soạn thảo Hiến Pháp Dòng Tên.

Điều kỳ lạ là một người từng muốn trở thành hiệp sĩ nổi tiếng cuối cùng lại dành phần lớn đời mình để ngồi viết thư và âm thầm phục vụ.

Nhưng chính những công việc âm thầm ấy đã tạo nên một ảnh hưởng rất lớn. Có lẽ đây cũng là điều Thiên Chúa muốn dạy chúng ta: Không phải điều gì lớn lao cũng bắt đầu bằng một sân khấu lớn. Có những công trình thay đổi thế giới được bắt đầu từ một căn phòng nhỏ. Từ một lá thư. Từ một cuộc trò chuyện. Từ một người được nâng đỡ đúng lúc. Từ một lời cầu nguyện không ai biết.

Thánh Inhaxio qua đời ngày 31 tháng 7 năm 1556.

Ngài được phong thánh năm 1622.

Nhưng lý tưởng của ngài vẫn tiếp tục sống.

Dòng Tên đã hiện diện tại nhiều nơi trên thế giới, phục vụ trong các lĩnh vực giáo dục, truyền giáo, nghiên cứu, mục vụ, xã hội, chăm sóc người nghèo, người di dân và những cộng đồng đang gặp khó khăn.

Tất cả bắt đầu từ một chàng hiệp sĩ bị thương. Một người từng chạy theo danh vọng. Một người từng tuyệt vọng. Một người từng phải học lại từ đầu.


Bài học từ một viên đạn pháo

Nếu ngày ấy Inhaxio không bị thương, có lẽ ngài đã tiếp tục sống cuộc đời của một hiệp sĩ. Có thể ngài sẽ đạt được một vài thành công. Có thể ngài sẽ được nhiều người biết đến.

Nhưng lịch sử Giáo Hội có lẽ đã không có thánh Inhaxio Loyola. Không có Dòng Tên. Không có Linh Thao. Không có một Phanxicô Xaviê được đánh động bởi câu hỏi về linh hồn.

Một viên đạn pháo tưởng như đã phá hủy cuộc đời ngài.

Nhưng Thiên Chúa đã biến nó thành cánh cửa dẫn đến một sứ mạng lớn hơn. Điều đó không có nghĩa mọi đau khổ đều tốt. Đau khổ vẫn là đau khổ. Thất bại vẫn làm ta tổn thương. Nước mắt vẫn là nước mắt.

Nhưng Thiên Chúa có thể làm điều mà ta không thể: Ngài có thể biến vết thương thành nơi khởi đầu của một cuộc đời mới.

Có thể hôm nay bạn đang mang một vết thương. Một kế hoạch không thành. Một cánh cửa đã đóng. Một người đã rời đi. Một giấc mơ đã tan vỡ.

Bạn nhìn lại và chỉ thấy mất mát. Nhưng có lẽ Thiên Chúa đang hỏi:

“Con có sẵn sàng để Ta dẫn con đi theo một con đường khác không?”

Có thể điều bạn mất không phải là toàn bộ tương lai. Có thể đó chỉ là con đường cũ mà bạn từng nghĩ là tương lai.

Thánh Inhaxio đã không trở lại làm một hiệp sĩ như trước. Ngài trở thành một người phục vụ. Ngài không còn tìm kiếm vinh quang cho bản thân. Ngài chọn sống cho vinh quang của Thiên Chúa.

Khẩu hiệu gắn liền với linh đạo của ngài là:

Ad Maiorem Dei Gloriam – Mọi sự để vinh danh Thiên Chúa hơn.

Không phải: “Làm sao để tôi nổi tiếng hơn?”

Không phải: “Làm sao để người khác ngưỡng mộ tôi?”

Mà là:

“Tôi có thể làm gì để tình yêu Chúa được lan tỏa nhiều hơn?”

Đó là cuộc hoán cải lớn nhất.


LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa,

Có những lúc con không hiểu vì sao cuộc đời mình lại gặp nhiều biến cố. Có những điều con đã cố gắng giữ lại nhưng cuối cùng vẫn mất đi. Có những giấc mơ con từng nghĩ là tất cả, nhưng rồi lại tan vỡ.

Xin cho con biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt của thánh Inhaxio. Xin đừng để con chỉ nhìn thấy vết thương mà quên rằng Chúa vẫn đang ở đó. Xin đừng để con chỉ tiếc nuối con đường đã mất mà không nhận ra con đường mới Chúa đang mở ra.

Khi con thành công, xin cho con đừng kiêu ngạo. Khi con thất bại, xin cho con đừng tuyệt vọng. Khi con đứng trước một lựa chọn, xin cho con biết phân định điều gì dẫn con đến gần Chúa hơn.

Xin dạy con biết tìm gặp Chúa trong mọi sự: Trong gia đình. Trong công việc. Trong những người con gặp. Trong niềm vui. Và cả trong những giọt nước mắt.

Lạy Chúa, xin nhận lấy cuộc đời con.

Xin dùng những gì con có, cả những điều tốt đẹp lẫn những vết thương, để làm nên điều có ích cho người khác.

Xin cho con biết sống không chỉ để tìm vinh quang cho bản thân, nhưng để mọi việc con làm đều hướng về vinh quang của Chúa.

Amen.


“Có thể biến cố bạn đang trải qua không phải là dấu chấm hết. Biết đâu đó lại là nơi Thiên Chúa đang bắt đầu viết một chương mới cho cuộc đời bạn.”

Thánh Inhaxio Loyola, xin cầu cho chúng con.


Chìa Khóa Paul TMC

🙏 Bạn đang mang một vết thương nào trong cuộc đời? Có thể hôm nay bạn chưa hiểu vì sao biến cố ấy xảy ra. Nhưng đừng vội nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc. Hãy cầu nguyện và xin Chúa cho bạn nhận ra con đường Ngài đang mở ra.

❤️ Nếu bài viết chạm đến bạn, hãy chia sẻ cho một người đang cần hy vọng.

💬 Hãy để lại một lời nguyện: “Lạy Chúa, xin giúp con tìm gặp Ngài trong mọi sự.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *